Nụ cười cha
Mỗi ngày hãy biết mỉm cười với cuộc sống, với những người mình gặp gỡ, và cả với chính mình.
“Một nụ cười – mười thang thuốc bổ
Hai nụ cười – xóa tan ghen tuông
Ba nụ cười – sưởi ấm yêu thương
Năm nụ cười – kết nối tình thân.”
Quả thật, nụ cười tuy đơn sơ nhưng lại có sức mạnh rất lớn. Có khi chỉ một nụ cười thoáng qua cũng đủ làm ấm lòng người khác, gợi lại những ký ức đẹp mà ta mang theo suốt cả cuộc đời. Đôi khi, điều khiến ta nhớ mãi về một người không phải là lời nói hay việc làm lớn lao, mà chỉ là một nụ cười đầy yêu thương của họ.
Có một câu chuyện kể rằng: trong một trại phong, nơi những bệnh nhân bị lãng quên và sống trong đau đớn cả thể xác lẫn tâm hồn, ai cũng mang vẻ buồn bã, tuyệt vọng. Thế nhưng, giữa khung cảnh ấy lại có một người đàn ông luôn vui tươi, bình an và không ngừng mỉm cười. Điều đó khiến mọi người xung quanh hết sức ngạc nhiên.
Sau một thời gian tìm hiểu, người ta mới biết rằng mỗi ngày đều có một người phụ nữ đứng lặng lẽ ngoài hàng rào, chỉ để chờ ông đi ra và trao cho ông một nụ cười dịu dàng, đầy yêu thương. Chính nụ cười ấy đã trở thành nguồn sức mạnh, nuôi dưỡng hy vọng và giúp ông sống vui giữa đau khổ (trích Gọi lời yêu thương).
Mượn hình ảnh đẹp từ bài thơ và câu chuyện trên, tôi nghĩ đến nụ cười của Đức Cha Eugène Marie Joseph Allys – người Cha đã khai sinh Hội dòng Con Đức Mẹ Vô Nhiễm. Dù chưa một lần được tận mắt nhìn thấy ngài, nhưng qua lịch sử và những lời kể lại, tôi cảm nhận được nơi ngài một con người thật gần gũi và đáng kính.
Người ta thường gọi ngài là “vị giám mục của nụ cười”. Nụ cười hiền hòa trên khuôn mặt phúc hậu của ngài đã làm cho mọi người, dù là người Công giáo hay không, đều cảm thấy dễ mến và muốn đến gần. Nơi ngài, ai cũng có thể cảm nhận được một trái tim tinh tế, biết lắng nghe và rung cảm trước nỗi niềm của người khác.
Ngài không để những lo toan đè nặng tâm hồn mình. Mỗi khi gặp khó khăn hay ưu tư, ngài thường cất tiếng hát. Tiếng hát ấy như làm tan đi những nặng nề, để rồi nhường chỗ cho một nụ cười bình an và nhân hậu. Với một trái tim luôn chan chứa tình yêu, ngài sống trọn vẹn châm ngôn: “Tôi yêu mến mọi người”.
Nụ cười của cha không chỉ là một nét đẹp bên ngoài, mà còn là nguồn động lực sâu xa cho đời sống của tôi. Có những lúc tôi cảm thấy mệt mỏi, chán nản, hay gặp những điều trái ý khiến lòng buồn bã, khuôn mặt không còn muốn nở nụ cười. Nhưng chính lúc đó, tôi lại nhớ đến nụ cười hiền từ của cha. Và tôi tập mỉm cười, để lòng mình nhẹ lại, để tìm lại sự bình an.
Noi gương cha, tôi học cách chấp nhận những giới hạn của bản thân và của chị em xung quanh, không phải trong than phiền, mà trong sự vui tươi và cảm thông. Một nụ cười nhỏ thôi, nhưng có thể làm cho cuộc sống trở nên dễ chịu hơn rất nhiều.
Nụ cười của cha để lại cho tôi một bài học quý giá: mỗi ngày hãy biết mỉm cười với cuộc sống, với những người mình gặp gỡ, và cả với chính mình. Hơn thế nữa, nụ cười ấy còn nhắc tôi tìm kiếm niềm vui đích thực – niềm vui đến từ Đức Giêsu, Đấng luôn hiện diện và đồng hành trong cuộc đời tôi.
Maria Y Bông (Học viện Huế), FMI












