16/5 Thứ Hai trong tuần thứ Năm Mùa Phục Sinh (Cv 14:5-18; Tv 115:1-2,3-4,15-16; Ga 14:21-26)

john14_21-26.jpg

Lời Chúa hôm nay nằm trong mạch văn ở phần
của Tin Mừng Gioan,  một phần chính yếu với
tựa đề : Giờ của Chúa Giêsu – Lễ Vượt Qua của Chiên Thiên Chúa. Phần này, tác
giả mô tả và thể hiện lại những lời nói, hành vi mang đậm tính “ từ biệt” của
Chúa Giêsu, khi Ngài thấy “ Giờ của Ngài” đã đến.

Tin Mừng hôm nay là một bài giáo lý về
Ba Ngôi Thiên Chúa. Chúa Giêsu nói với các tông đồ: “Ai nghe các giới răn Thầy
truyền và tuân giữ… Ai yêu mến Thầy, sẽ được Cha Thầy yêu mến… Đấng phù trợ, là
Cha Thầy mà Cha Thầy sẽ đến nhân danh Thầy, chính Ngài sẽ dạy các con mọi điều
và sẽ nhắc nhở các con tất cả những gì Thầy đã nói với các con”.

Thật vậy, khi một người thấy mình sắp
lìa bỏ cõi trần này, họ thường cảm thấy cô đơn, trống vắng. Họ muốn có những
người thân luôn ở bên cạnh để an ủi và lắng nghe họ. Chúa Giêsu cũng không nằm
ngoài qui luật thiên nhiên dành cho con người. Ngài cảm được Giờ của Ngài về
cùng Chúa Cha đang gần kề, sứ vụ của Ngài sắp hoàn tất, khoá học sắp kết thúc,
thế mà các Tông Đồ chẳng hiểu gì về con đường cứu độ của Ngài cả. Các ông vẫn
tranh giành vương quyền, chức tước (Lc 22, 24-27 ). Ba năm theo Thầy giờ chỉ
còn tranh chỗ ngồi bên tả, bên hữu…

(Mt 20, 20 tt). Vì thế, Chúa Giêsu thấy
giờ đây cần phải nhắc nhớ các môn đệ những 
“ công thức” vắn gọn, dễ nhớ , dễ hiểu… mà chúng ta sẽ thấy Ngài cứ lập
đi lập lại trong bài Tin Mừng Ga 14, 21-26 này.

Mở đầu câu 21 , Chúa Giêsu nói : “ Ai có
các điều răn của Thầy và tuân giữ, người ấy là kẻ yêu mến Thầy”. Ở đây, chúng
ta chú ý đến 2 động từ “ có” và “giữ”. Người yêu luôn có, luôn chiếm làm sở hữu
những gì có nơi người mà họ hằng yêu mến. Họ thích những gì người kia thích ; họ
tập ăn, tập nói, tập đi đứng… như người họ yêu vậy. Họ muốn nên giống y như người
họ yêu ; họ muốn nên một với nhau, khi yêu ai, chúng ta thường nhớ và luôn làm
theo những lời người ấy căn dặn. Đó là mực thứơc để đo tình yêu.

Khi chúng ta yêu Chúa Giêsu là chúng ta
yêu mến cả Chúa Cha nữa. Vì : Chúa  Cha
và Chúa Giêsu là một ; vì Chúa Giêsu ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Chúa
Giêsu, vì lời của Chúa Giêsu chính là lời của Chúa Cha. Đây là một tình yêu
trong tương quan liên hoàn : Tình yêu trao ban, Tình yêu truyền từ người này
sang người kia và nó càng thêm dồi dào, phong phú. Và vì thế, “ Thầy sẽ yêu mến
người ấy và sẽ tỏ mình ra cho người ấy”. Khi yêu nhau, ở trong nhau, thì  cả hai 
sẽ biết rõ nhau hơn và càng yêu mến nhau hơn. “ Tỏ mình ra” có nghĩa là
“ biết nhau”, “ biết” tường tận những gì người yêu mong ước đến nỗi họ cùng
nhau chia sẻ vui buồn, sướng khổ. Âu sầu của người này là nỗi buồn  của người kia. Niềm vui của người kia là hạnh
phúc của người này.

Khi Chúa Giêsu nói những lời ấy xong,
không biết ông Giuđa có hiểu ý Chúa không, nhưng ông đã hỏi “ Sao Chúa tỏ mình
ra cho chúng con mà không tỏ mình ra cho thế gian ?” ( c.22 ). Nghe câu hỏi như
có phần nào trách móc hay thiên vị một số người, nhưng câu trả lời của Chúa
Giêsu nghe vang lên trong một nỗi buồn man mác, khi Ngài muốn giải thích lý do
“ tại sao thế?” của ông Giuđa. Ngài khẳng định : “ Ai yêu mến Thầy, sẽ tuân giữ
lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ đến ở lại nơi người
ấy” ( c.23). Ở câu 23 này, Chúa Giêsu xác quyết lại những gì Ngài đã nói ở câu
21, nhưng thay vì nói “ tỏ mình”, Ngài dùng từ “ ở lại” nhằm giải thích cho
Giuđa hiểu rõ ý Ngài hơn.  “Ở lại” cũng
chính là “ nên một”. Nói đến đây, chúng ta nhớ lại sự “ ở lại” của Chúa Giêsu
trong Bí Tích Thánh Thể.

Qua việc Rước Lễ, Ngài muốn Nên Một với
chúng ta, muốn lưu lại trong tâm hồn, trong cuộc đời chúng ta từng ngày, từng
giờ, muốn đồng hành với chúng ta trên mọi nẻo đường ta đi trong cuộc sống. Hơn
nữa, Chúa Giêsu lại tái khẳng định bằng một mệnh đề phủ định “ Ai không yêu mến
Thầy, thì không tuân giữ lời Thầy” Ngài nói rõ Tình yêu của chúng ta đối với  Ngài là việc vâng nghe lời Ngài. Vì “ lời anh
em nghe đây không phải là của Thầy, nhưng là của Chúa Cha, Đấng đã sai Thầy” (
c.24). Ở đây, Chúa Giêsu tỏ lộ ý muốn của Chúa Cha và Chúa Giêsu là con người đến
thi hành ý Chúa Cha mà thôi. Vì “ Chúa chẳng thích tế phẩm hay lễ vật… con liền
thưa.  “ Này con xin đến”. Trong sách
chép về con : con thích làm theo thánh ý và ấp ủ luật Chúa trong lòng…”

(Tv 40,7-9).

Trong 2 câu cuối bài Tin Mừng, Chúa
Giêsu nhắc nhớ cho các môn đệ rằng : Điều vâng giữ Lời Chúa, Ngài đã nói khi
Ngài ở với các ông và bây giờ Ngài về cùng Cha, thì Đấng Bảo Trợ là Ngôi Ba
Thiên Chúa, được Chúa Cha sai đến để dạy các ông và nhắc lại những điều Chúa đã
dạy ( x.c.25-26). Nghĩa là Chúa Thánh Thần sẽ dạy các môn đệ tất cả những gì
các môn đệ phải biết mà Chúa Giêsu chưa nói. Chúa Thánh Thần cũng sẽ giúp các
ông hiểu ý nghĩa của lời rao giảng và các dấu lạ của Đức Giêsu mà trước đây các
ông chưa hiểu được.

Qua lời Chúa Giêsu đã khẳng định, con
người chúng ta phải có thái độ tin hay không tin nhận.

Tin Chúa sẽ mang lại ánh sáng soi cho cuộc
đời của mình.

Từ chối không tin, con người tự kết án
mình: không tin là sống trong bóng tối.

Theo thánh Philipphê, tin thì phải xem
thấy Chúa Cha, nên Chúa Giêsu tuyên bố một chân lý quan trọng: Ngài là Con
Thiên Chúa và đồng bản tính với Thiên Chúa: “Thầy ở trong Chúa và Chúa Cha ở
trong Thầy” (Ga 14, 11), để rồi “Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha” (Ga 14, 9).

Chúa Cha và Chúa Con hợp đồng công tác
“Cha tôi làm việc liên lỉ, tôi cũng làm như vậy” (Ga 5, 17): xem những việc
lành thì nhận ra Chúa nhân lành, như    
Chúa đã giải thích cho dân Do thái: “Nếu tôi không làm các việc của Cha
tôi, thì các ông đừng tin tôi. Còn nếu tôi làm các việc đó, thì dù các ông
không tin tôi, ít ra cũng hãy tin các việc đó. Như vậy các ông sẽ biết thêm rằng:
Chúa Cha ở trong tôi và tôi ở trong Chúa Cha” (Ga 10, 37-38).

Chúa Giêsu cũng muốn môn đệ của Ngài đi
lại con đường Ngài đã đi qua: “Ai yêu mến Thầy thì sẽ giữ lời Thầy”. Giữ lời
Chúa Giêsu cũng là yêu mến Thiên Chúa Cha. Vì lời Ngài là của Cha, Ðấng đã sai
Ngài đến trần gian. Lời dạy của Chúa Giêsu là gì, nếu không phải là gì khác là
biết quên mình vì Chúa và vì anh em, quên đi bản thân bằng cách dành cho Thiên
Chúa và tha nhân một chỗ đứng ưu tiên trong tư tưởng và hành động.

Qua trang Tin Mừng hôm nay, ước mong rằng
mỗi người chúng ta sẽ biết thể hiện tình yêu bằng lời dạy của thánh Phaolô: “Dù
ăn, dù khi uống, dù khi làm việc gì, anh em hãy làm cho sáng danh Chúa”

Lm. Anmai CSsR

Tắt quảng cáo [X]