31.3 Thứ Năm trong tuần thứ Tư Mùa Chay (Xh 32:7-14; Tv 106:19-20,21-22,23; Ga 5:31-47)

john_5_31-47.jpeg

Mọi người đều khao khát gặp Đấng Cứu Độ
để được sự sống đời đời. Qua Kinh thánh, người Do thái được Thiên Chúa ưu ái
cho biết Đấng Cứu Thế sẽ xuất hiện trong dân tộc của họ. Vì thế, họ đã kiên nhẫn
chờ đợi Người suốt cả hàng ngàn năm. Tuy nhiên, chỉ vì thành kiến sai lầm và cố
chấp không chịu tin, nên khi Chúa Giêsu, Đấng Cứu Độ đích thực đến, họ không nhận
ra, nên đã bỏ lỡ cơ hội để gặp gỡ và yêu mến Người.

Tin mừng hôm nay, trước sự chất vấn của
người Do Thái về việc Chúa Giêsu làm phép lạ chữa người bại liệt đã 38 năm
trong ngày Sabát (Ga 5, 5-16), Chúa Giêsu đưa ra hai ‘nhân chứng’ cho hành động
của Ngài.

Ngài không nại đến nhân chứng là con người,
dù người đó là Gioan. Điều Ngài nại đến chính là Chúa Cha và Sách Thánh.

Chúa Giêsu tiếp tục tranh luận với những
người biệt phái sau khi việc Ngài chữa một người bất toại vào ngày sabát. Ngài
đã nói với họ rằng sở dĩ Ngài làm việc trong ngày sabát vì Ngài noi gương Thiên
Chúa là Cha của Ngài. Họ không tin, Chúa Giêsu lại nói: chính Thánh kinh và
Môisê (phải hiểu trong Cựu ước) làm chứng rằng chính Ngài là Đấng Messia, Con
Thiên Chúa. Nếu họ tin Môisê thì họ phải tin lời chứng của Môisê.

Chúa Giêsu là Đấng được Chúa Cha sai đến
trần gian. Chúa Cha là ‘Đấng làm việc liên lỉ’ (Ga 5, 17) thì Ngài là Chúa Con
cũng làm việc như vậy, dù đó là ngày Sabát. Các phép lạ Ngài làm, nhất là phép
lạ chữa lành và làm cho người ta được sống, minh chứng Ngài là con Chúa Cha, vì
Cha là Đấng làm cho người ta sống (Ga 5, 21). Hành động của Chúa Giêsu là hành
động ban sự sống: người què đi được, người điếc được nghe, người mù được thấy,
kẻ chết sống lại. Lời Chúa Giêsu nói và việc Ngài làm minh chứng hiển nhiên sứ
vụ cứu thế của Ngài.

Chúa Giêsu đã làm đủ cách để minh chứng
Ngài là Con Thiên Chúa, là Đấng Chúa Cha sai đến, nhưng người Do thái vẫn không
chịu tin để được sống, để khỏi bị xét xử và bị luận phạt. Trong bài Tin mừng
hôm nay, chúng ta thấy Chúa Giêsu phải nại đến ba nhân chứng có uy tín để làm
chứng cho Ngài, đó là Chúa Cha, Gioan Tẩy giả và Thánh kinh, bởi vì theo luật
thời đó, phải có hai ba nhân chứng thì mới được chấp nhận.

Trước hết, chính Thiên Chúa Cha làm chứng
cho ChúaGiêsu. Chúng ta thấy có hai lần Chúa Cha tuyên bố: “Đây là Con Ta rất
yêu dấu”, một lần khi Chúa Giêsu chịu phép rửa ở sông Giođan, và một lần khi
Chúa Giêsu biến hình trên núi Taborê. Đó là bằng chứng hùng hồn cho thấy Chúa
Giêsu là Con Thiên Chúa, và Chúa Cha muốn mọi người tin Chúa Giêsu thật là Con
Ngài.

Thứ đến, Gioan Tiền Hô làm chứng cho
Chúa. Tin mừng nói: “Có một người, tên là Gioan, ông đến để làm chứng, để chứng
thật về ánh sáng, ngõ hầu mọi người nhờ ông mà tin”. Chính Gioan đã làm chứng
cho Chúa Giêsu bằng sự tự khiêm tự hạ: “Tôi không đáng cởi dây giày cho Đấng đến
sau, nhưng đã có trước tôi”. Rồi khi Chúa Giêsu đến, Gioan đã chỉ vào Chúa và
nói cho các môn đệ: “Đây chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa tội trần gian”. Sau hết,
Gioan đã làm chứng cho Chúa bằng sự nhỏ đi, bằng cái chết của mình.

Sau cùng, Kinh thánh chép về Chúa Giêsu
và chính Chúa Giêsu đã thực hiện như lời Kinh thánh chép về mình. Đáng lẽ Kinh
thánh là chứng từ có giá trị nhất để người Do thái tin nhận Chúa Giêsu là Con
Thiên Chúa, vì họ vẫn công nhận Kinh thánh là lời hứa của Thiên Chúa; nhưng rất
tiếc họ đã đọc Kinh thánh hằng ngày, đã nghiền ngẫm Kinh thánh mà không nhận ra
rằng Đức Kitô đã được Chúa Cha sai đến để cứu họ.

Kinh thánh Cựu ước loan báo về sự xuất
hiện của Đấng Cứu thế, cũng như về sứ vụ của Ngài; và giờ đây, Chúa Giêsu, Đấng
Cứu thế đã xuất hiện với tất cả nhhững việc mà Kinh thánh cựu ước đã loan báo.

Thế nhưng, những người Do Thái lại không
tin Ngài; bởi đó chính Môsê, người mà người Do Thái luôn tin tưởng, sẽ tố cáo họ.

Chính nhờ sự tận hiến ý riêng để thi
hành Ý Cha mà cuộc đời Chúa trở nên một hiến tế đẹp lòng Cha, có sức cứu độ
toàn thế giới, trong đó có mỗi người chúng ta. Chính nhờ cuộc đời tận hiến đó,
tận hiến đến chết trên Thánh giá, mà Chúa được Cha siêu thăng phục sinh và cho
vinh hiển bên Cha. Nhờ thấy vậy, các Tông đồ nhận ra Chúa thật là Chúa và họ đã
dám sống chết theo Chúa.

Không chỉ quở trách người Do thái cố chấp
không tin, hôm nay Chúa cũng đang chất vấn và quở trách chúng ta về cách sống
“thực dụng” của mình mang những dấu ấn không tin một cách thực tiễn, khi chúng
ta khước từ Thiên Chúa để chạy theo vật chất, những danh vọng, những đam mê
trên thế gian làm chúng ta xa dần Thiên Chúa – hạnh phúc đích thực.

Quả vậy, Ngài được Chúa Cha sai đến để
làm ‘công việc của Thiên Chúa’; mọi việc Ngài làm là làm theo ý Chúa Cha (x. Ga
5, 30). Phép lạ Chúa Giêsu thực hiện cho biết Chúa Cha chứng nhận việc Ngài
làm.

Lm. Anmai, CSsR

Tắt quảng cáo [X]