(3.4.2022 – Chúa nhật 5 Mùa Chay năm C)

Gioan8_1-11.jpg

Lời Chúa: Ga 8,1-11

1 Lúc ấy, Ðức Giêsu đến núi Ôliu. 2 Vừa
tảng sáng, Người trở lại Ðền Thờ. Toàn dân đến với Người. Người ngồi xuống
giảng dạy họ. 
3 Lúc đó, các kinh sư và người Pharisêu dẫn
đến trước mặt Ðức Giêsu một phụ nữ bị bắt gặp đang ngoại tình. Họ để chị ta
đứng ở giữa, 
4 rồi nói với Người: “Thưa Thầy, người đàn bà
này bị bắt quả tang đang ngoại tình. 
5 Trong sách Luật,
ông Môsê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà đó. Còn Thầy, Thầy nghĩ
sao?” 
6 Họ nói thế nhằm thử Người, để có bằng cớ tố cáo
Người. Nhưng Ðức Giêsu cúi xuống lấy ngón tay viết trên đất. 
7 Vì
họ cứ hỏi mãi, nên Người ngẩng lên và bảo họ: “Ai trong các ông sạch tội, thì
cứ việc lấy đá mà ném trước đi”. 
8 Rồi Người lại cúi xuống
viết trên đất. 
9 Nghe vậy, họ bỏ đi hết, kẻ trước người
sau, bắt đầu từ những người lớn tuổi. Chỉ còn lại một mình Ðức Giêsu, và người
phụ nữ thì đứng ở giữa. 
10 Người ngẩng lên và nói: “Này
chị, họ đâu cả rồi? Không ai lên án chị sao?” 
11 Người đàn
bà đáp: “Thưa ông, không có ai cả”. Ðức Giêsu nói: “Tôi cũng vậy, tôi không lên
án chị đâu! Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!”

Suy Niệm

CÚI XUỐNG, VIẾT TRÊN ĐẤT

Phải nhận là các kinh sư và những ông Pharisêu
tài thật

khi họ có thể bắt quả tang một phụ nữ ngoại
tình.

Tiếc thay họ chỉ bắt được người phụ nữ,

và không bắt được anh đàn ông đồng phạm.

Dường như họ nắm được thói quen này của Đức
Giêsu:

ban đêm ngủ ở Núi Ô-liu, ban ngày giảng dạy ở
Đền thờ.

Khi Đức Giêsu giảng dạy cho đám đông lúc tảng
sáng

thì họ hớn hở dẫn chị ta đến.

Ai cũng biết chị này xấu hổ nhục nhã biết
chừng nào.

Áo quần xốc xếch, đầu tóc rối bù,

mặt cúi gằm xuống, để tránh bao cái nhìn soi
mói.

Chị run sợ vì biết mình sắp bị xét xử (Lv
20,10),

số phận của chị mong manh như chỉ mành treo
chuông.

Thật ra, chị không phải là đích nhắm của các
ông lãnh đạo.

Chị chỉ là nhân vật phụ trong kịch bản của họ.

Đức Giêsu mới là người họ muốn giăng bẫy để tố
cáo:

“Xin Thầy cho biết ý kiến, có nên ném đá chị này

như Luật Môsê đã dạy không?”

Ném đá dĩ nhiên chẳng bao giờ là lựa chọn của
Thầy Giêsu,

mà không ném thì mang tiếng là chống lại Lề
Luật.

 

Các kinh sư và người Pharisêu thích thú với
cái bẫy của họ.

Họ biết Đức Giêsu sẽ không sao thoát được.

Khi Ngài cúi xuống, lấy ngón tay viết trên
đất,

họ nghĩ Ngài đang tránh né, không dám trả lời.

Đức Giêsu cứ viết nguệch ngoạc, còn họ cứ gặng
hỏi mãi.

Khi cúi xuống, Ngài chỉ nghe chứ không thấy
ai.

Cuối cùng, Ngài ngẩng lên và nói: “Ai trong
các ông vô tội,

hãy là người đầu tiên ném viên đá đi!”

Rồi Ngài lại cúi xuống, lấy ngón tay viết trên
đất.

Bầu khí chợt lắng xuống, như nghe thấy được
tiếng thở. 

Lời của Đức Giêsu vang vọng trong lòng người,

và đưa người ta đến chỗ hồi tâm.

Có ai thấy mình hoàn toàn vô tội không?

Có ai chưa bao giờ ngoại tình trong lòng
không? (Mt 5,28).

Vậy có ai can đảm ném viên đá đầu tiên không?

Lời Đức Giêsu tạo ra một khoảng lặng mới mẻ
chưa từng có.

Bây giờ chỉ còn nghe thấy tiếng chân người rời
đi.

Từng người một, người cao niên đi trước.

Những người muốn tố cáo người khác đã tự tố
cáo mình.

Cả đám đông bây giờ chỉ còn lại hai người:

người đáng thương và Đấng thương xót.

Tất cả đã sẵn sàng cho cuộc gặp gỡ của Đức
Giêsu,

cuộc đối thoại đầu tiên của Ngài với người phụ
nữ.

 

Đức Giêsu ngẩng lên, thấy chị ấy đứng trước
mặt.

Ngài đơn sơ hỏi chị như thể là ngạc nhiên:

“Họ đâu cả rồi? Không ai kết án chị sao?”

Tôi cứ tưởng sẽ có người ném đá chị vì họ nghĩ
mình vô tội.

Người phụ nữ trả lời lịch sự: “Thưa Ngài,
không có ai?”

Câu trả lời chất chứa niềm vui và cả sự ngạc
nhiên nữa.

Vâng, không ai ném đá tôi, họ đi hết cả rồi.

Đức Giêsu, Đấng vô tội, Đấng có quyền kết án
lại nói:

“Tôi cũng không kết án chị đâu.”

Chẳng những Ngài cứu chị khỏi một hình phạt
nặng nề,

Ngài còn mở ra một con đường mới cho đời chị.

Người ta lôi chị đến đây để gặp tôi,

Bây giờ tôi mời chị đi, chỉ nhớ là đừng bao
giờ tái phạm.

 

Khó có thể kết thúc câu chuyện này một cách
đẹp hơn.

Tất cả bắt đầu với sự căng thẳng, thách thức,
tự hào.

Rồi lắng xuống với những khoảng lặng, cả trong
và ngoài.

Những người tố cáo dịu xuống, không thấy bị
tổn thương.

Chị phụ nữ bị tố cáo được nhẹ nhàng tha thứ.

Đức Giêsu thoát khỏi cái bẫy của các ông lãnh
đạo.

Đọc bài Tin Mừng này trong Mùa Chay,

Ta thấy mình là chị phụ nữ, vì nhiều lần bất
trung với Chúa.

Ta thấy mình là ông kinh sư, soi rất kỹ tội
của tha nhân,

nhưng ít dành thời gian hồi tâm để xét chính
mình.

Ta được mời gọi để giống Chúa Giêsu, thanh
thản, khéo léo,

biết cách tạo bầu khí an hòa, gạt bỏ mọi xung
đột, đối đầu.

 

Ta cần học nơi Đức Giêsu khả năng cúi xuống,
như không thấy,

khả năng viết trên đất để làm giảm căng thẳng,

và khả năng ngẩng lên để đối thoại nghiêm túc.

 

LỜI NGUYỆN

 

Lạy Chúa,

Bình an là điều rất quý mà con người luôn kiếm
tìm.

Có người tìm bằng cách buông bỏ, coi mọi sự
như không.

Có người tập hít thở, tập yoga hay ngồi thiền…

 

Kitô hữu chúng con biết mình phải tìm bình an
ở đâu.

Chúng con phải tìm bình an nơi Chúa,

là nguồn mạch bình an cho nhân loại.

Chúng con không thể tự làm cho lòng mình bình
an,

vì bình an là quà tặng vô giá của Chúa.

 

Lạy Chúa Giêsu,

Chúa đã nói: “Thầy để lại bình an cho anh em.

Thầy ban bình an của Thầy cho anh em.”

Bình an của Chúa khác với bình an do thế gian
ban tặng,

bởi lẽ nó không dựa trên sự an toàn do vật
chất,

do tập luyện của ý chí, hay do lý luận suy tư.

 

Xin cho chúng con giữ được sự bình an tận đáy
lòng

của người biết mình đang sống và làm theo ý
Chúa.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

Tắt quảng cáo [X]