|
|
Tin Mừng của thứ tư tuần IV Mùa chay được
Giáo Hội chọn theo Tin Mừng của thánh sừ Gioan. Trong tư tưởng của Gioan, Đức
Giêsu chính là Con Thiên Chúa, là Đấng Mêsia, Đấng mang đến cho thế gian sự sống
đời đời, miễn là những người trong thế gian này tin rằng Đức Giêsu là Đức Kitô,
là Con Thiên Chúa sai xuống thế gian.
Tin Mừng hôm nay tiếp ngay sau câu chuyện
hôm qua ở hồ nước Bết-da-tha : một người bệnh 38 năm được chữa lành. Đoạn văn
hôm qua đã kết thúc bằng dòng chữ: “người Do-thái chống đối Chúa Giê-su, vì Người
hay chữa bệnh ngày sa-bát.”
Chúng ta có thể thấy rằng : cùng với một
số vụ chữa lành ngày Sa-bát khác, vụ chữa lành này hoàn toàn không có gì khẩn cấp,
38 năm thì thêm một vài ngày nữa có sao đâu. Đây chỉ là dấu hiệu cho thấy thẩm
quyền thiêng liêng của việc Chúa Giêsu làm.
Vì vậy, câu trả lời của Đức Giêsu, là thẳng
thắn và không hối tiếc: “Cho đến nay, Cha tôi vẫn làm việc, thì tôi cũng làm việc.”
Sách Sáng Thế nói ngày thứ bảy Thiên Chúa nghỉ ngơi nên không biết liệu Thiên
Chúa có làm việc trong ngày đó không ? Một số người tin rằng công việc sáng tạo
và quan phòng của Người ngừng lại, một số khác lại nghĩ Người vẫn tiếp tục xét
xử trong ngày Sa-bát.
Nghĩ thế nào đi nữa thì Chúa Giêsu đang
tuyên bố ở đây : Ngài có quyền làm việc trong ngày Sa-bát như Cha của mình và
có cùng quyền lực trên sự sống và cái chết.
Các nhà lãnh đạo Do Thái tức giận vì
Chúa Giêsu nói Thiên Chúa là Cha của Ngài. Họ muốn giết Ngài. Họ hiểu Chúa
Giêsu đang tự biến mình thành Thiên Chúa. Chúa Giêsu phủ nhận lời buộc tội,
Ngài xác nhận
“Người Con không thể tự mình làm bất cứ
điều gì, ngoại trừ điều Người thấy Chúa Cha làm ; vì điều gì Chúa Cha làm, thì
người Con cũng làm như vậy.” Câu này nói theo mô hình của người học việc. Người
con học việc làm chính xác những gì cha anh ta làm. Mối quan hệ của Chúa Giêsu
với cha mình cũng tương tự. “Chúa Cha yêu người Con và cho người Con thấy mọi
điều mình làm, lại sẽ còn cho người Con thấy những việc lớn lao hơn nữa, khiến
chính các ông cũng phải kinh ngạc.” Và “Chúa Cha làm cho kẻ chết trỗi dậy và
ban sự sống cho họ thế nào, thì người Con cũng ban sự sống cho ai tuỳ ý.” – và
bất cứ khi nào Người muốn. Ban sự sống như vậy là điều chỉ thuộc về Thiên Chúa.
Cũng như quyền phán xét, mà Chúa Giêsu nói đã được ủy thác cho Ngài.
Mở đầu trang Tin Mừng bằng câu 17: “Đến
nay, Cha tôi làm việc, tôi cũng làm việc”. Vì các thầy Do Thái cho rằng: Thiên
Chúa đã nghỉ ngơi. Ngài không còn hoạt động nữa. Nhưng Chúa Giêsu khẳng định:
Hiện nay Cha vẫn làm việc và Ngài cũng làm việc. Điều này không những chứng tỏ
về một sự mới mẻ của giáo lý, phá đổ quan niệm của các thầy Ráp-bi mà còn khẳng
định Thiên Tính của Đức Giêsu. Ngài cho mình ngang hàng với Chúa Cha qua câu
“Cha tôi làm việc thì Tôi cũng làm việc”. Ngài gọi Thiên Chúa là Cha, chứ không
là Thượng Đế, là Thiên Chúa. Câu nói này đã gây thù hận giữa người Do Thái và
Chúa Giêsu; họ tìm cách giết Chúa Giêsu (c.18) vì Ngài dám nhận mình là Đấng Thẩm
phán Tối Cao.
Từ câu 19 đến câu 30 nói về một đề tài nổi
bật đó là: sự hợp nhất giữa Chúa Cha và Chúa Con trong hoạt động ban sự sống và
xét xử. Ngài nói “Người Con không thể tự mình làm điều gì nếu không thấy Chúa
Cha làm; và điều gì Chúa Cha làm thì Chúa Con cũng làm y như vậy” (c.19). Đức
Giêsu không tự ý làm bất cứ điều gì. Người không tự ý xuống thế, nhập thể và ở
cùng con người. Người không tự mình đi con đường cứu độ, đường Thập Giá, nhưng
luôn có Chúa Cha và Chúa Thánh Thần cùng đồng hành. Chúa Cha đã cho Người thấy
mọi công việc Chúa Cha làm (c.20) nên Người sẽ làm y như Cha đã làm (19b). Vậy ở
đây công việc của Chúa Con là gì ? Đó là ban sự sống và xét xử.
Chúa Cha cho kẻ chết chỗi dậy và ban sự
sống cho họ thế nào thì Người Con cũng…. Tùy ý (c.21). Như thế, ban sự sống là
công việc của Cha và cũng là công việc của Chúa Con. Điều này nói lên sự tương
quan mật thiết giữa Cha và Con trong chương trình cứu độ. Và cũng một mục đích
để con người tôn kính, thờ phượng Chúa Con y như họ đã tôn kính, thờ phượng
Chúa Cha (c.23) vì chính Cha đã sai Con. Chúa Giêsu nói rõ: “Ai tin… sẽ có sự sống
đời đời (c.24). Ai nghe sẽ được sống (c.25). Vậy phần thưởng sự sống đời đời được
trao ban cho những ai tin và nghe lời Người Con, tức là Lời đến từ Chúa Cha. Sự sống đời đời này xuất
phát từ Chúa Cha và ở nơi Chúa Cha, thì nơi Chúa Con cũng có sự sống ấy. Như thế,
sự sống giữa Cha và Con thông chuyển cho nhau. Đó là sự hiệp nhất giữa Cha và
Con, sự sống của Thiên Chúa Ba Ngôi. Đức Giêsu còn khẳng định: Đến ngày cánh
chung, những ai làm điều lành sẽ được sống lại và sống muôn đời. (c.29)
Chúa Cha đã ban quyền xét xử cho Chúa
Con (c.22). Như vậy câu này xác định lại một lần nữa : Chúa Giêsu chính là Đấng
Thẩm Phán Tối Cao. Ngài tự nhận và không chối cãi về danh hiệu này. Nếu bất cứ
ai tin vào Ngài, thì không bị xét xử, nghĩa là không phải chết muôn đời. Ở câu
27, Thánh sử nhắc lại một lần nữa: “Chúa Cha lại ban quyền xét xử cho Chúa Con,
vì Chúa Con là Con Người.” Con Người trong Kinh Thánh Cựu Ước được xem là Đấng
đến từ Thiên Chúa sẽ xét xử gian trần vào ngày chung thẩm. Nếu ai làm điều dữ
khi còn sống trên trần gian, thì sẽ bị kết án (c.29).
Và ở câu 30, Chúa Giêsu đã nói: Tôi
không tự ý làm gì… Nhưng theo ý Đấng đã sai tôi. Ở đây, Chúa Giêsu không nói về
danh xưng Người Con nữa. như ở câu 19, nhưng Ngài khẳng định cách mạnh mẽ, làm
chứng một cách dứt khoát “Tôi”… và Ngài còn nói “Tôi xét xử”. Như thế, Ngài tự
khai mở cho người Do Thái về Thiên Tính và uy quyền của một vị Thiên Chúa đời đời
của Ngài, chứ không chỉ trong danh phận Con Người yếu đuối, giới hạn mà thôi.
Chúa Giêsu là tấm gương hoàn hảo của
Chúa Cha. Ngài là Lời của Thiên Chúa. Trong Ngài và qua Ngài, Thiên Chúa nói và
hành động. Lời Chúa là Lời tạo dựng. Chúa Giêsu, giống như Chúa Cha, là sự sống,
là nguồn sống.
Quyền phán xét đã được Chúa Cha giao cho
Con. Và từ chối tôn kính Chúa Con là từ chối tôn kính cùng một Danh như Danh
Cha. Trong tất cả mọi việc, Chúa Giêsu chỉ hành động theo ý muốn của Cha mình
và làm những gì Cha mình muốn.
Chúa Giêsu là Đường, là con đường mà
chúng ta đến với Thiên Chúa. Đối với chúng ta, không có cách nào khác. Ngài là
Lời của Thiên Chúa đến với chúng ta và cho chúng ta.
Lm. Anmai, CSsR

















