|
|
Cyrillô và
Mêtôđiô thuộc về một gia đình nghị viện miền Thessalônica. Triều đình đã muốn
xem người con trưởng sáng sủa xinh đẹp như thần đồng. Nhưng đối với anh sự khôn
ngoan đáng quí chuộng hơn mọi hư danh trần thế.
Người con út
có tính cách vừa trầm tư vừa hung hăng hay lý sự nữa. Sau khi theo học ở tại
Constantinople, hai anh em đều chíếm giữ những chức vụ thuộc dân sự. Cyrillô
làm giáo sư triết học. Sau cùng thì lần lượt họ đạt tới lý tưởng làm linh mục.
Nhà vua
Moravia xin hoàng đế gửi các thừa sai tới. Vì biết tiếng Slave nên hai anh em
đã được chọn. Các ngài đã phát minh ra mẫu tự Slave cũng như văn chương người
Slave sau này được mọi người chấp thuận.
Cyrillô còn
học tiếng Hipri để tranh luận với người Do Thái. Hai anh em thừa sai thực hiện
hoạt động vừa chính trị vừa tôn giáo. Các ngài sẽ tổ chức Kitô giáo ở Bulgaria,
Moravia và nơi những dân Slave mà bước chân đế quốc đặt tới.
Một giai
thoại chứng tỏ tính khí mạnh mẽ và kỳ khôi của Mêtođiô. Ngài chỉ đích danh được
thù nhân người Đức của mình để phá tan họ.
Ngài nói: Các
ông chống lại sắt thép, các ông sẽ bể sọ. Và đầy nhiệt thành, ngài lau mồ hôi
và kể lại một ngụ ngôn:
“Người ta hỏi
một triết gia, tại sao ông lại toát mồ hôi như vậy?”
Và ngài thêm
vào câu trả lời: Chính vì tôi đã phải tranh luận với những người đần độn”.
Chúng ta đi
tìm dấu lạ khắp nơi. Chúng ta đặt ra giá trị cho tất cả những gì có thể cân đo,
đong đếm. Không có những điều này, chúng ta coi nhẹ mọi sự. Đời sống thiêng
liêng cũng không loại trừ khuynh hướng này. Những phép lạ, lời đáp trả mau lẹ
cho những lời chúng ta cầu xin là bằng chứng cho rằng những lời cầu xin đó được
lắng nghe, chúng là những dấu lạ mà chúng ta tìm kiếm để tin.
Trong hành vi
đức tin, Thiên Chúa vừa cho có ánh sáng, vừa cho có bóng tối. Đức tin, vì thế
đòi hỏi phải có sự khó nhọc, chọn lựa, hy sinh và dấn thân. Một đức tin mà đòi
hỏi một chứng cớ rõ ràng, thì không phải là đức tin nữa.
Vả lại Thiên
Chúa của chúng ta là Thiên Chúa của tình yêu, mà trong tình yêu thì không có sự
ép buộc hay cưỡng bức, nhưng là sự tự do, tự nguyện.
Do đó, chúng
ta thấy Chúa rất tôn trọng tự do của con người trong niềm tin đối với Ngài. Vì
thế Ngài không bao giờ làm dấu lạ để thúc bách người ta tin nhận. Như Tin mừng
trình bày, Chúa Giêsu đã làm rất nhiều phép lạ, trong đó có những phép lạ lớn
như dẹp yên bão táp, trục xuất quỷ ra khỏi người ta, chữa một bà loạn huyết,
làm cho đứa con gái ông Giairô sống lại, vậy mà người Pharisêu vẫn chưa tin
Ngài.
Hôm nay họ
lại thách thức Ngài làm một phép lạ từ trời, nghĩa là một phép lạ phát xuất từ
chính Thiên Chúa.
Thực ra những
phép lạ Chúa làm, nhất là những phép lạ lớn vừa kể đã đủ chứng minh Ngài là
Đấng có quyền phép từ trời rồi. Thế nhưng họ không tin là chỉ vì họ ngoan cố,
bởi đó Chúa Giêsu nói sẽ chẳng cho họ một dấu lạ nào nữa.
Phép lạ Chúa
làm chỉ có ý nghĩa và giá trị cho người thành tâm chứ không cho người Pharisêu
cứng lòng. Như vậy, Tin mừng hôm nay cho thấy phép lạ không sinh ra đức tin mà
chỉ là dấu chỉ dẫn người ta tới đức tin. Bởi thế, sông đạo mà chỉ quan tâm tới
phép lạ (như Lộ Đức, Fatima) thì chưa hẳn là sống đạo thật, sống đạo thật là
sống bằng đức tin.
Ngược lại,
người có đức tin thật thì nhìn thấy phép lạ trong tất cả mọi việc, kể cả việc
nhỏ và tầm thường nhất.
Chúa Giê-su
chờ đợi chúng ta có một đức tin chân thành và vô vị lợi. Điều duy nhất phải
quan tâm, đó là hành động vì đức tin. Biết rằng Chúa Giê-su nhìn chúng ta, Ngài
nhận biết những việc làm của chúng ta, và với cái nhìn đầy yêu thương, Ngài đồng
hành với chúng ta từng giây phút của cuộc sống. Nhận biết mình được an toàn
trong tay Chúa là bằng chứng hùng hồn về đức tin của chúng ta.
Chúa Giê-su
đã ban cho chúng ta dấu lạ chắc chắn về sự hiện diện hằng ngày của Ngài trong
đời sống chúng ta. Dấu thứ nhất là thập giá. Chỉ có đức tin mới mở cho chúng ta
biết mầu nhiệm của Ngài và giúp chúng ta đương đầu với tội lỗi nhờ lòng thương
xót. Tội là nguyên do của những gì nguy hại trong đời sống chúng ta. Thập giá
của Đấng chịu đóng đinh là khí giới có thể chữa lành chúng ta. Đức tin cho phép
chúng ta nhìn thấy tình yêu Chúa ở trung tâm vũ trụ và thế giới được lôi kéo về
Ngài.
Thánh Thể là
một dấu lạ nữa mà Chúa để lại cho chúng ta. Đó là dấu lạ mạnh mẽ nhất vì nơi đó
chứa đựng tác giả của chính dấu lạ. Chúa Giê-su đã hạ mình qua mọi phương thế
để ở lại với chúng ta. Dưới hình bánh rượu, Ngài mạc khải cho chúng ta thấy
Ngài muốn gắn bó với chúng ta. Xin cho những dấu lạ này luôn là bảo chứng tình
yêu để chúng con nói với Chúa theo cách Ngài muốn được biết, được yêu và được
tôn thờ.
Lm. Anmai,
CSsR
- Thứ Hai Phục Sinh hay Thứ Hai Thiên Thần
- Thuyên chuyển và bổ nhiệm linh mục tại Tổng giáo phận TPHCM năm 2025
- Thánh lễ giỗ 344 năm của Đức cha Pierre Lambert de la Motte do Đức cha Giuse Đỗ Mạnh Hùng chủ sự
- Các Giám mục Mỹ kêu gọi tín hữu đóng góp cho cuộc lạc quyên của Cơ quan Cứu trợ Công giáo
- Caritas Hungary và bổn phận Kitô hữu giúp đỡ bất cứ ai chạy trốn chiến tranh

















