10.4 Chúa Nhật Lễ Lá (Lc 19:28-40; Is 50:4-7; Tv 22:8-9,17-18,19-20,23-24; Pl 2:6-11; Lc 22:1423; Lc 23:1-49)

le-la-1.jpg

Lễ Lá có một khởi đầu vui nhưng lại có một
kết cục buồn. Khởi đầu Chúa Giêsu long trọng vào thành Giêsusalem. Kết cục,
Chúa Giêsu chịu kết án, chịu khổ hình và chết trên thập giá. Con đường vào
thành của Người là con đường vinh quang vương giả. Nhưng con đường lên Núi Sọ lại
là con đường của kẻ tội đồ.

Thánh lễ hôm nay cũng họa lại hai hình ảnh
trái ngược trong một tuần thương khó. Khung cảnh ban đầu là đoàn rước thật long
trọng, hồ hởi với đàn hát, với trải lá lót đường …; Khung cảnh sau là phiên tòa
kết án, với lời thóa mạ, với đòn roi, với án tử. Xuyên suốt hai khung cảnh ấy
là hình ảnh Chúa Giêsu luôn bình tĩnh trước mọi biến cố. Dường như Ngài đã
không tìm cách lẩn trốn trước những gì đang diễn ra. Ngài bình thản đi vào tuần
thương khó mà Thánh Kinh bảo rằng: “để mọi sự được nên trọn”.

Trước hết Chúa nhật Lễ Lá là việc tưởng
niệm cuộc vào thành Giêrusalem cách long trọng.Biến cố này cho chúng ta thấy giờ
của Ngài đã đến. Ngài sẽ phải bước vào cái chết để đem lại ơn cứu độ và sự phục
sinh, như hạt lúa mì cần phải mục nát đi thì mới nẩy mầm và kết trái. Trước đó,
nhiều lần những người Do Thái chống đối lập mưu giết hại Ngài, nhưng giờ Ngài
chưa đến, đồng thời nhiều lần dân chúng định tôn Ngài lên làm vua, nhưng giờ
Ngài cũng chưa đến. Còn lúc này giờ ấy đã đến và đã đến thật rồi.

Tiếp đến, với Chúa nhật Lễ Lá, chúng ta
tôn kính Đức Kitô là Vua.Đây là lần đầu tiên trong suốt cuộc đời trần thế, Ngài
đồng ý để dâng chúng tung hô vạn tuế Ngài là Vua: Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa
mà đến. Và cũng chính vì phong cách vương đế này mà Ngài đã bị kết án tử hình.
Bản án của Ngài được viết bằng ba thứ tiếng: Do Thái, Latinh và Hy Lạp: Giêsu
Nagiarét, vua dân Do Thái. Chính Ngài đã xác quyết trước toà án Philatô: Tôi
sinh ra và đến trong thế gian là để làm chứng cho sự thật. Ai tôn trọng sự thật
thì nghe tiếng tôi. Sở dĩ như vậy vì vương quốc của Ngài là vương quốc của yêu
thương và an bình, vương quôc của sự sống và chân lý.

Sau cùng, Chúa nhật Lễ Lá nhắc cho chúng
ta biết về giá trị của những đau khổ.Thực vậy, sống trên đời là phải đối đầu với
khổ đau, bởi vì Lễ Lá dẫn đưa chúng ta vào cuộc thương khó của Chúa, chuẩn bị
chúng ta chiêm ngắm cái chết đau thương của Ngài trên đỉnh Canvê. Khi chấp nhận
vác thập giá mình mà bước theo Chúa, chúng ta cũng chia sẻ gánh nặng của Ngài.
Thế nhưng điều quan trọng không phải là vác đi trong than khóc, mà vác đi trong
hy vọng. Bởi vì với Chúa Giêsu, thập giá và phục sinh không thể tách lìa nhau.
Với Chúa Giêsu, đau khổ và sự chết không đẩy con người vào ngõ cụt, mà trái lại
đem con người tiến bước trên con đường dẫn tới ngày phục sinh.

Điều nghịch lý của Lễ Lá, đó là vị vua của
chúng ta đang tiến lên, vị vua đã bênh vực nhân vị, đã xoa dịu mọi đau khổ thể
xác cũng như tinh thần của con người, thế nhưng chính vị vua ấy lại thu tích tất
cả những đau khổ thể xác cũng như tinh thần của con người vào trong chính bản
thân của mình để chết đi một lần thay cho tất cả và đã mở ra cánh cửa vào cõi
phúc trường sinh. Và đó cũng chính là niềm hy vọng của chúng ta, bởi vì đau
thương là đường lên ánh sáng, gian khổ là đường về vinh quang và thập giá là đường
dẫn tới sự phục sinh.

Tình yêu thương của Người là làn ánh
sáng xé tan bóng đêm thù hận, chiếu soi cả những người ghét ghen. Tình yêu
thương của Người giống như loài gỗ quý nhuốm cả hương thơm vào lưỡi búa đã đốn
ngã nó. Tình yêu của Người như đoá hoa sen. Bùn lầy có dậy lên cũng không nhiễm
được vào đoá hoa tinh khiết thánh thiện. Tình yêu của Người là tình yêu nguyên
tuyền không vẩn một chút oán hờn giận ghét, vượt lên trên tất cả những hận thù,
nhỏ nhen, hèn nhát, phản bội. Giữa những hung hãn tàn bạo, Người vẫn yêu
thương. Giữa những phản bội, Người vẫn tha thứ. Tình yêu của Người đã thắng.

Rước lá đi theo Chúa Giêsu trong vài giờ
không phải là một điều khó khăn lắm. Đi theo Chúa giữa lúc Ngài được tung hô
chúc tụng là điều dễ dàng. Nhưng tiếp tục đi theo Ngài khi Ngài đã bị mọi người
bỏ rơi và lên án, điều đó khó hơn nhiều. Tin Mừng không thấy nói đến một ai dám
lên tiếng bênh vực cho Chúa Giêsu vào lúc đó, mà chỉ thấy lên tiếng đòi phóng
thích cho tên đạo tặc Baraba. Nếu Kitô hữu được định nghĩa là người đi theo
Chúa Giêsu, thì chắc chắn chúng ta sẽ có lúc nghiệm thấy nỗi khó khăn khi phải
đến nơi mà mình không muốn đến. Còn đường bước theo Chúa có lúc vui, lúc buồn.
Chúng ta phải có mặt ở trong đám đông hoan hô Chúa khi vào thành đô Giêrusalem
và cũng không được vắng mặt khi Ngài hấp hối trên thập giá.

Trong những ngày thánh này, chúng ta phải
tìm thời giờ đọc lại chậm rãi cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu. Hãy để cho tâm tình,
lời nói và hành động của Chúa Giêsu thấm nhuần và biến đổi chúng ta. Trong cuộc
khổ nạn của Chúa, chúng ta bắt gặp rất nhiều tình huống tăm tối của đời thường:
vu khống, phản bội, ghen tương, bất công, nhục nhã, đau khổ, sợ hãi, cô đơn,
hèn nhát, cái chết… Nhưng trên hết, chúng ta bắt gặp một tình yêu. Tình yêu vô cùng
lớn của Đức Giêsu đối với Chúa Cha và nhân loại. Chỉ có tình yêu mới làm cho mọi
khổ đau có giá trị cứu độ.

Bề ngoài, cuộc tiến vào thành Giêrusalem
giữa tiếng tung hô của đám đông dân chúng nô nức phất cao cành lá: “Hoan hô Con
Vua Đavit” có vẻ là một cuộc toàn thắng vang dội. Nhưng thực ra, đây là một cuộc
mở màn Thương Khó mỉa mai nhất và có lẽ cũng là giai đoạn bi thương nhất của cuộc
Thương Khó. Bởi vì Chúa biết rõ rằng trong niềm phấn khởi chóng qua của dân
chúng, đã chất chứa một sức phản bội sẽ bùng nổ dữ trước mặt Tổng trấn Philatô
trong tiếng kêu gào với những bàn tay nắm chặt đưa lên: “Đả đảo! Đóng đinh nó
vào Thập giá!”

Xin Chúa giúp chúng ta bước vào tuần
thương khó với tâm tình sám hối ăn năn, vì có những lần chúng ta cũng thay lòng
đổi dạ để kết án Người, cũng có những lần chúng ta bỏ rơi Ngài. Nhưng điều quan
yếu là chúng ta hãy luôn nhận ra tình yêu của Chúa để biết tri ân tình yêu cao
vời mà Chúa đã dành cho chúng ta. Xin cho chúng ta đừng bao giờ phụ bạc ân tình
mà Chúa vẫn dành cho chúng ta.

Lm. Anmai, CSsR

Tắt quảng cáo [X]