HIỆP HÀNH VỚI NGƯỜI TRẺ
TRONG ĐỜI THƯỜNG

Văn phòng Ủy ban Mục vụ Giới trẻ – Thiếu nhi / HĐGMVN

“Không phải anh em đã chọn Thầy,
nhưng chính Thầy đã chọn anh em.”
(Ga 15,16a)

WHĐ (12.11.2022)Bạn và tôi – không phải chúng ta chọn Chúa nhưng là Ngài đã chọn chúng ta!

Từ khi tôi còn
thơ ấu, Ngài đặt để cha mẹ và người đỡ đầu thay tôi cất lời “xin đức tin” và
cũng chính Ngài dẫn dắt tôi trên hành trình Ngài dành cho tôi…

Đã từng có lúc
tôi tự nhủ “thật là không công bằng!” – tôi có muốn “xin đức tin” đâu?

Bởi khi bạn bè
“nướng” đến “cháy khét” trên giường thì tôi phải đến nhà thờ tham dự lễ Chúa nhật!

Bởi lúc bạn bè tự
do bay nhảy trong những “sinh hoạt hè” vui nhộn, tôi phải đến nhà thờ tĩnh tâm
để chuẩn bị lãnh bí tích!

Dần trưởng thành
với những va chạm, đổ vỡ khiến tôi đau khổ, trong tuyệt vọng tôi chạy đến cùng
Ngài, bấu víu vào Ngài, để Ngài xoa dịu nỗi đau…

Bước vào đời để
nhận thấy đời không còn màu hồng, những lúc thất bại hay khó khăn khiến tôi
chán nản, mệt mỏi. Tôi kêu nài Ngài. Ngài lại cõng tôi vượt qua khó khăn.

Và cuộc gặp gỡ giữa
Ngài và tôi cũng thật lạ! Còn với bạn, Ngài đã hiện hữu trong cuộc đời bạn thế
nào?

THIÊN CHÚA HIỆN HỮU

(Ẩn danh, Digital Marketer)

Mặc dù đi lễ hàng
tuần nhưng tôi vẫn khó để cảm nhận Chúa thật sự hiện hữu trong cuộc đời tôi…

Lần nọ tôi có dịp
ca tụng Chúa qua các bài Thánh ca cùng với các bạn trẻ khác, tôi bắt đầu cảm nhận
như một cách trò chuyện với Chúa.

Những bài hát in
trong đầu đôi lúc làm tôi cứ lẩm nhẩm hát khi đi xe, khi làm việc gì đó không cần
đặt quá nhiều tâm trí.

Những bài hát tâm
tình như lời cầu nguyện làm tôi dần cảm nhận như mình trò chuyện cùng Chúa.

Bắt đầu tôi thử
hát như lời cầu nguyện trong lúc đi đường. Những ngày đi học xa, mưa giông lớn
nguy hiểm tôi cầu xin Chúa cho trời ngớt mưa mà nó cứ mưa hoài, mưa hoài. Tôi
cũng hay than với Chúa sao Chúa không cho mưa dừng? Và rồi trong đầu vang lên một
bài hát tôi rất thích khi cầu nguyện
“Con
tưởng rằng con vững tin…”.
Khi ngân nga bài hát tôi thấy chặng đường về
nhà dường như dễ dàng và nhẹ nhàng hơn. Thế là cứ mưa là tôi sẽ hát như một lời
trò chuyện và năn nỉ Chúa cho mưa ngừng:

Từ việc trời mưa,
tôi bắt đầu những bài hát vào những thời điểm tôi cần Chúa đồng hành cùng tôi.
Khi vượt qua những giai đoạn đó, tôi dần cảm nhận một Giêsu chân thực hơn.

GIÊSU – NGƯỜI BẠN ĐỒNG HÀNH

(Nhung – Designer)

Năm 2016, khi gặp
những bế tắc trong chuyện tình cảm, tôi được một người bạn là tu sĩ khuyên hãy
đến nhà thờ cầu xin Đức Mẹ Maria phù hộ. Sau một thời gian, dường như Mẹ đã nhậm
lời tôi, mâu thuẫn và vướng mắc đã được tháo gỡ. Đó là lần đầu tôi cảm nhận được
sự hiện diện của Thiên Chúa qua Mẹ Maria. Tuy nhiên, khi đó đức tin của tôi vẫn
còn yếu kém, lại thêm rào cản là sự ngăn cấm của gia đình vì dòng họ tôi chỉ
theo Nho giáo và Phật giáo, nếu cải đạo sẽ phạm vào truyền thống gia đình. Bản
thân tôi cũng đã quy y tam bảo nên tôi chưa dám tìm hiểu thêm về Chúa Giêsu. Thế
nhưng… Chúa vẫn chờ đợi và luôn mời gọi tôi bước theo Ngài. Tôi đã nhận được
rất nhiều hồng ân từ Chúa, Chúa luôn đồng hành và nâng đỡ, an ủi tôi trong mọi
sự. Ngài tỏ cho tôi biết sự hiện diện của Ngài trong cuộc đời tôi không phải là
tưởng tượng, để rồi từ một người bình thường, khô khan, không mảy may quan tâm
đến đời sống tâm linh của mình, tôi đã quyết định theo Chúa. Tháng 01/2021, tôi
chính thức gia nhập vào Giáo hội lữ hành của Chúa Giêsu, bắt đầu một cuộc sống
mới, một hành trình mới.

Hơn một năm trôi
qua kể từ khi lãnh nhận bí tích Rửa Tội, cuộc sống của tôi ngày càng tích cực,
muôn màu muôn vẻ và tràn ngập tình yêu của Thiên Chúa. Tôi thích lắng nghe những
giai điệu âm nhạc về Chúa, thích những bài giảng tĩnh tâm của các cha, và tôi học
được cách phó thác hoàn toàn mọi sự trong tay Chúa. Việc cầu nguyện, dâng ngày
mới và kết thúc bằng tâm sự cuối ngày cùng Chúa từ lâu đã trở thành thói quen
không thể thiếu với tôi, bất cứ chuyện to nhỏ gì tôi đều thưa với Ngài, dù chuyện
vui hay buồn, dù người ta có làm thiệt hại cho tôi, tôi vẫn thưa với Chúa rằng
tôi sẵn sàng bỏ qua hết thảy. Chúa biến đổi tôi từ một người dễ nóng giận, khó
tha thứ trở thành một người luôn lạc quan, yêu đời và sống bao dung với mọi người.
Nhờ tình yêu của Ngài, tôi nhận ra việc hy sinh những lợi ích của bản thân mình
để mưu ích cho người khác thật đẹp biết bao, đôi khi chỉ là chia sẻ miếng cơm
manh áo, nhưng tôi tin Ngài rất tự hào khi thấy những điều không chỉ tôi mà cả
những anh chị em khác đang thực hiện nhân danh tình yêu của Ngài. Việc tham gia
các hoạt động đoàn thể, giáo lý, truyền giáo,… giúp cho tôi có thêm nhiều cơ
hội để trui rèn đức tin của mình. Ngoài ra, các sứ vụ chung còn kết nối tôi với
nhiều bạn bè mới, cùng chung tay trong việc lan tỏa tình yêu của Chúa Giêsu đến
với mọi người.

Xin Chúa luôn đồng
hành cùng con trên chặng đường sắp tới, dẫu có nhiều gian nan thử thách nhưng
xin Chúa luôn giữ gìn, an ủi, giúp con trung kiên với Chúa đến cung…

ĐƯỜNG CON THEO CHÚA

(Hòa – IT Manager)

Ba tôi là một người
khá nghiêm khắc! Ngày ông biết tin tôi sẽ học giáo lý để vào đạo và kết hôn,
ông mang tâm trạng vừa mừng vừa lo. Vui vì sau mấy năm xa quê học đại học, tôi
đã có công ăn việc làm ở mảnh đất Sài Gòn, tôi đã có thể tự lập và chín chắn
hơn trên đường đời. Lo vì ông không biết sau này việc thờ cúng sẽ thế nào khi
ông qua đời vì ông vốn không rành về Đạo Chúa.

Để vượt qua trở
ngại này, tôi và vợ sắp cưới cố sống thật tốt, kiên trì giải thích là người
Công giáo dù giản đơn về mặt nghi lễ nhưng trong lòng họ vẫn liên lỉ cầu nguyện
cho các linh hồn. Người Kitô hữu vẫn lập bàn thờ, có ngày lễ giỗ – chỉ khác chỗ
không làm rình rang, mê tín dị đoan. tất cả đều được phó thác vào tình yêu và sự
quan phòng của Thiên Chúa Ba Ngôi.

Dần dà ba tôi
cũng đổi cách nghĩ và chấp thuận cho chúng tôi tổ chức hôn lễ.

Hôm tổ chức lễ cưới
ở quê nhà theo nghi thức của người không có đạo, ba tôi yếu lắm nhưng ông cũng
ráng mỉm cười, nắm tay và chúc hai vợ chồng chúng tôi sống trọn vẹn trên hành
trình đã chọn. Tôi không ngờ đó là một trong những giây phút cuối cùng tôi còn
gặp mặt ba, đấng sinh thành đã nuôi nấng và giúp tôi định hướng cho cuộc đời.

Thế rồi, thật
không may – hai ngày sau ông ra đi – chỉ trước ngày chúng tôi dự kiến tổ chức
bí tích hôn phối ở nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế 5 ngày.

Sau khi đưa ba về
nơi an nghỉ cuối cùng, tôi thật sự chao đảo và không ít lần muốn dừng đám cưới
lại. Một lần nữa, hai vợ chồng tiếp tục cầu nguyện và nhờ ơn trên soi sáng.

Má tôi đã đồng
hành với cặp vợ chồng trẻ là chúng tôi. Dù bà vẫn chưa hết nguôi ngoai sau đám
tang nhưng bà kiên quyết nói tôi hãy mạnh dạn bước tới, đừng vì người đời bàn
ra tán vào mà không thiết lập một bí tích trọn đời với vợ. Chúng tôi cũng tìm đến
với một linh mục để nhờ ngài khuyên nhủ.

Cuối cùng, nhờ
Chúa Ba Ngôi dẫn lối, chúng tôi cũng đã đi đến cuộc sống vợ chồng trong hồng ân
Ngài trao ban.

Giờ đây, sau 20
năm, nhìn lại một hành trình đức tin đã đi qua, tôi vẫn tự hỏi vì sao Chúa lại
thương tôi và luôn đồng hành với gia đình nhỏ bé của mình như vậy?

SỐNG CÙNG GIÊSU

(Thanh – Accountant)

Có những lần đối
tác tính tiền nhầm hoặc quên tính tiền, ít thì vài triệu, có khi một vài chục
triệu, nhưng cũng có lúc vài trăm triệu. Mỗi lần như vậy, các cộng sự luôn hỏi
“Làm sao chị ?”. Câu trả lời của tôi luôn là “kiểm tra lại lần nữa; nếu đúng là
người ta nhầm thì thông báo để hoàn trả”. Những lần đầu được hoàn trả, đặc biệt
là những đơn hàng giá trị lớn, phía đối tác có vẻ ngạc nhiên nhưng rồi họ cho rằng
đó là điều tất yếu của “người nhà đạo”.

Với bản thân, lúc
đầu tôi tưởng chừng như đó chỉ là những điều tất yếu mà bất cứ người Kitô hữu
nào cũng làm. Còn bây giờ thì sao? Tôi vui khi được nghe lời khen ngợi và cảm
thấy hãnh diện vì vô tình trở nên nhân chứng của Đức Kitô. Nhìn lại, tôi thấy
mình “được” rất nhiều: các cộng sự có xu hướng làm việc nghiêm túc, trách nhiệm
và ngay thẳng hơn; các đối tác cũng tin tưởng và tạo điều kiện tốt hơn cho việc
hợp tác.

NHƯ THẦY YÊU THƯƠNG ANH EM

“Vì chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh,

Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân” (Kinh Hòa Bình)

Chúa Giêsu từng
nói việc chúng ta làm cho những người anh em bé mọn cũng chính là làm cho Ngài.
Thông qua những việc làm bác ái, hy sinh, đặc biệt thiết thực nhất chính trong
đợt dịch Covid vừa qua, tôi có dịp hỗ trợ những người có hoàn cảnh không may mắn.
Cứ mỗi lần “cho” đi, tôi lại cảm nhận được niềm vui sướng vô bờ, tôi chợt nhận
ra rằng, mỗi người hiện hữu trên thế gian này đều có một trách vụ vô cùng quan
trọng, và trọng trách của tôi chính là giúp đỡ những người anh em bé mọn của Đức
Kitô.

TÔI CẦN NHỎ BÉ ĐI ĐỂ NGÀI LỚN LÊN TRONG TÔI

Tôi tự nhủ: truyền
giáo là những việc to lớn, vĩ đại của “các đấng bậc”, của các ông bà đạo đức, của
các anh chị thông thái … Bản thân tôi nhỏ bé, học hành vất vả lắm mới kiếm được
“mảnh bằng” đi làm nuôi thân, có lẽ truyền giáo thật xa vời với tôi.

Tôi đi lễ vì thói
quen hay vì sợ “sa hỏa ngục”!

Tôi đọc kinh sáng
tối vì ba mẹ ép đọc kinh gia đình!

Tôi may mắn gặp
được các bạn trẻ và cùng mời gọi nhau cộng tác trong những việc của giáo xứ,
giáo phận.

“Cùng nhau” thực
hiện các sứ vụ trong các sự kiện công giáo.

“Cùng nhau” chia
sẻ vốn hiểu biết cho các bạn trẻ khác

“Cùng nhau” nâng
đỡ đời sống đức tin.

Cũng có khi sứ vụ
quá sức, chúng tôi phải nỗ lực rất nhiều.

Đôi lúc tưởng chừng
bế tắc, nhưng trong từng khoảnh khắc ấy, Chúa vẫn luôn nhìn ngắm và dường như
chưa bao giờ Ngài bỏ mặc tôi trong khó khăn.

Ngài cho tôi được
“lớn lên” qua từng sứ vụ và qua các sứ vụ.

Tôi chợt nhận ra:
tôi cần “nhỏ bé” lại để Ngài có thể “lớn lên”.

Lạy Chúa, đường về
nhà của con tuy không biết còn bao xa, dù dài hay ngắn, xin Chúa luôn bước đi
cùng con, vì Chúa biết phận người yếu đuối mong manh, không có Chúa đồng hành
con sẽ dễ dàng quỵ ngã. Xin Chúa ở bên con luôn mãi, để con không cảm thấy đơn
độc trên chặng đường lữ hành của mình.

Trích Bản tin Hiệp Thông / HĐGMVN, Số 130 (Tháng 7 & 8 năm 2022)