BÀN VỀ CHỮ TÌNH CHỮ NGHĨA TRONG ĐỜI SỐNG HÔN NHÂN GIA ĐÌNH KI-TÔ HỮU

Aug. Trần Cao Khải

WHĐ (06.01.2023)Trong cuộc sống đời thường, chúng ta dễ
dàng nghe nhiều đôi vợ chồng than thở rằng bây giờ họ sống với nhau vì
nghĩa hơn là vì tình. Chữ “tình” đối với họ không còn ý nghĩa gì nữa, mà trái lại cuộc
sống hôn nhân với họ giờ chỉ còn có chút “nghĩa” nào đó mà thôi. Chữ “Nghĩa” được
coi là một sự ràng buộc bất đắc đĩ, như ta thường nói
“Bỏ thì thương, vương thì tội!” Hôn nhân giờ đây chỉ là gánh nặng
cho đôi bạn. Như người xưa từng nói “
Gái
có chồng như gông đeo cổ / Trai có vợ như rợ buộc chân
”… Đối với những ai ở
trong hoàn cảnh này thì hôn nhân quả thực là một gánh nặng đau đớn, một sự nhàm
chán nặng nề và một sự ràng buộc ray rứt… đến nỗi có người đã nhận định: “
Người ta mơ mộng khi yêu nhau và thức tỉnh
khi lấy nhau
” (Poppée).

Theo các chuyên gia về hôn nhân
gia đình thì một khi cuộc hôn nhân không còn trọn nghĩa vẹn tình nữa thì cho dù
có sống với nhau nhiều năm tháng đi chăng nữa thì cũng sẽ đến ngày phải “tan đàn
xẻ nghé”. Tình trạng ly hôn ngày nay được nói đến rất nhiều, chẳng hạn đối với đôi
vợ chồng trẻ thì người ta gọi đó là “Ly hôn xanh”, còn đối với các cặp trung niên
hay lão niên thì đó là “Ly hôn xám”. Như một nhà thơ đã mô tả ngắn gọn như sau:

Anh đi đường anh, tôi đường tôi,
Tình nghĩa đôi ta có thế thôi.
Đã quyết không mong xum họp mãi,
Bận lòng chi nữa lúc chia phôi?” (Thơ Thế Lữ).

Được biết, theo thống kê hàng năm,
số vụ ly hôn càng ngày càng tăng không kể tuổi tác, trình độ văn hóa, giai cấp
giàu nghèo vv. Chuyện ly hôn không của riêng ai, nó trở nên phổ biến khiến cho
cả xã hội phải lên tiếng báo động. Tác giả bài viết có tựa “
Gia đình trẻ Việt ngày càng thiếu sự gắn bó
và bền vững
” trên trang thanhnien.vn ngày
26-9-2022 đã cho biết như sau:

“Thống kê của Viện nghiên cứu Gia
đình và Giới vào năm 2018, trung bình cả nước ta có trên 60.000 vụ ly hôn mỗi
năm, chiếm tỷ lệ 30% tổng số cặp đôi. Điều này đồng nghĩa với việc
cứ 10 cặp đôi kết hôn thì có đến 3 cặp ly hôn.
Trong số các cặp đôi ly hôn, 70% số vụ thuộc về các gia đình trẻ trong độ tuổi
từ 18-30, 60% ly hôn sau từ 1-5 năm chung sống, nhiều trường hợp chỉ kết hôn được
vài tháng hoặc vài ngày.”

Tác giả bài báo cho biết tiếp: “Thống
kê cũng cho thấy tỷ lệ ly hôn tập trung cao tại những thành phố lớn. Đơn cử tại
TP.HCM, bình quân cứ 2,7 cặp kết hôn thì có 1 cặp ly hôn (chiếm hơn 35%). Độ tuổi
ly hôn dưới 35 chiếm 30%. Trung bình mỗi tháng, TP.HCM có từ 80-100 vụ ly hôn tại
mỗi quận, huyện.”

Riêng về các nguyên nhân gây ra các
vụ ly hôn của các đôi vợ chồng, tác giả bài viết trên đã nêu cụ thể: “Thực tế,
thống kê của Viện nghiên cứu Gia đình và Giới cũng chỉ ra nhiều nguyên nhân
khác nhau dẫn đến khủng hoảng hôn nhân. Trong đó, 27,7% là mâu thuẫn về lối sống,
25,9% đến từ ngoại tình, yếu tố kinh tế chiếm 13%, bạo lực gia đình chiếm 6,7%,
sức khỏe chiếm 2,2% và sống xa nhau nhiều ngày chiếm 1,3%. Tất cả những khủng
hoảng kể trên đều dẫn đến
kết cục ly hôn khi không thể tìm được hướng giải quyết.”[1]

Dù xuất phát từ nguyên nhân nào đi
nữa thì việc hai vợ chồng quyết định ly hôn (hay ly thân) cũng nói lên một điều
chính yếu này, đó là họ không còn tình còn nghĩa gì với nhau nữa, dù cho đời sống
hôn nhân đã kéo dài cả mấy chục năm và nhiều trường hợp hai người đã có con đàn
cháu đống! Một nhà xã hội học, cũng là chuyên gia tâm lý đã nhận định như sau: “Kẻ thù lớn nhất của hôn nhân chính là sự
nhàm chán. Càng ở với nhau lâu mà hai bên không nỗ lực vun đắp thì sẽ nhàm chán
thôi, mà nhàm chán thì tình yêu sẽ mất đi. Đấy là tính tất yếu của mọi mối quan
hệ. Tình cảm không phải là bất biến, tình cảm là một thứ có thể thay đổi. Nếu
người ta không nuôi dưỡng, họ sẽ mất tình cảm ấy”.

Sau đây, qua bài viết này, tôi mạn
phép đề cập chi tiết hơn đến
chữ tình chữ
nghĩa trong hôn nhân
để từ đó khẳng định rằng hôn nhân sẽ không hạnh phúc và
bền vững nếu chỉ có tình mà thiếu nghĩa, hoặc chỉ có nghĩa mà vắng tình. Vì rằng
cả hai yếu tố
tìnhnghĩa sẽ được coi như chất keo sơn giúp gắn
chặt hôn nhân như bóng với hình.






1.- Chữ TÌNH trong đời sống hôn nhân


2.- Chữ NGHĨA trong đời sống hôn nhân. PAGEREF _Toc123892536 h 4
08D0C9EA79F9BACE118C8200AA004BA90B02000000080000000E0000005F0054006F0063003100320033003800390032003500330036000000


3.- Hôn nhân sẽ ra sao nếu thiếu Tình và thiếu Nghĩa. PAGEREF _Toc123892537 h 8
08D0C9EA79F9BACE118C8200AA004BA90B02000000080000000E0000005F0054006F0063003100320033003800390032003500330037000000


        3.1.
Hôn nhân thiếu Tình thì hôn nhân nhàm chán
. PAGEREF _Toc123892538 h 9
08D0C9EA79F9BACE118C8200AA004BA90B02000000080000000E0000005F0054006F0063003100320033003800390032003500330038000000

        3.2.
Hôn nhân thiếu Nghĩa thì hôn nhân chết yểu
. PAGEREF _Toc123892539 h 11
08D0C9EA79F9BACE118C8200AA004BA90B02000000080000000E0000005F0054006F0063003100320033003800390032003500330039000000


4. Tình và Nghĩa: chất keo gắn chặt hôn nhân


1.- Chữ TÌNH trong đời sống hôn nhân

Trước hết, chúng ta bàn đến chữ Tình
trong đời sống hôn nhân. Một danh nhân đã nói: “
Không có tình thì không có gia đình” (Lord Byron). Điều đó rất chính
xác, nó cho thấy vai trò cực kỳ quan trọng và thiết yếu của tình yêu trong đời sống
lứa đôi.

Thánh Au-gus-ti-nô đã từng nói “Cứ yêu đi, rồi muốn làm gì thì làm” (Ama
et fac quod vis). Ngạn ngữ La-tinh có câu “
Tình
yêu chiến thắng tất cả
” (Amor vincit omnia). Điều đó chứng tỏ là tình yêu là
yếu tố hàng đầu, quyết định hạnh phúc vợ chồng và sự bền vững của đời sống hôn
nhân. Bởi vậy khi trao nhẫn cưới cho nhau trong lúc cử hành Bí tích Hôn phối, đôi
bạn đã khẳng định như sau: “
Anh/em , nhận chiếc nhẫn này để làm bằng chứng tình
yêu và lòng chung thủy của anh/em. Nhân danh Cha, và Con, và Thánh Thần
.”

Một khi tình yêu và lòng chung thủy
đã được xác tín và tuyên bố công khai như vậy, thì từ lúc này đôi bạn phải
trung thành với cam kết của mình dù cuộc đời có thay đổi thế nào đi nữa. Đức thánh
Giáo hoàng Gio-an Phao-lô II trong Tông huấn những bổn phận gia đình Ki-tô hữu –
Familiaris Consortio
(FC) đã nhấn mạnh như sau: “
Đối với đôi bạn
Kitô hữu, ơn bí tích là một ơn gọi và đồng thời cũng là một lệnh truyền phải
trung thành mãi mãi, bất chấp các thử thách và khó khăn với một lòng quảng đại
tuân theo ý Chúa: ‘Điều Thiên Chúa đã phối hợp thì người ta không được phân ly’
(Mt 19,6)
” (FC số 20).

Cũng trong Tông huấn này, Đức thánh
Giáo hoàng Gio-an Phao-lô nhắn nhủ tiếp: “
Chỉ
có một tinh thần hi sinh cao cả mới giúp gìn giữ được và kiện toàn được sự hiệp
thông trong gia đình. Thực vậy, sự hiệp thông này đòi hỏi mọi người và mỗi người
biết quảng đại và mau mắn mở lòng ra để thông cảm, bao dung, tha thứ cho nhau
và hòa giải với nhau. Không gia đình nào mà không biết rằng sự ích kỷ, những bất
hòa, những căng thẳng, những xung đột đã làm hại cho sự hiệp thông gia đình biết
chừng nào, và đôi khi còn có thể làm tiêu tan sự hiệp thông ấy: chính từ đó mà
phát xuất muôn hình thức chia rẽ khác nhau trong đời sống gia đình
” (FC số
21).

Riêng thánh Phao-lô, ngài đã có
những lời khuyên thiết thực sau:

Anh em là những người được Thiên Chúa tuyển lựa, hiến thánh và yêu
thương. Vì thế anh em hãy có lòng thương cảm, nhân hậu, khiêm nhu, hiền hòa và
nhẫn nại. Hãy chịu đựng và tha thứ cho nhau, nếu trong anh em người này có điều
gì phải trách móc người kia. Chúa đã tha thứ cho anh em, thì anh em cũng vậy,
anh em phải tha thứ cho nhau
” (Cl 3, 12-13);

Người làm vợ hãy phục tùng chồng, như thế mới xứng đáng là người thuộc
về Chúa. Người làm chồng hãy yêu thương chứ đừng cay nghiệt với vợ…
” (Cl 3,
18-19). 

Vì lòng kính sợ Đức Ki-tô, anh em hãy tùng phục lẫn nhau. Người làm vợ
hãy tùng phục chồng như tùng phục Chúa, vì chồng là đầu của vợ cũng như Đức
Ki-tô là đầu của Hội thánh, chính Người là Đấng cứu chuộc Hội thánh, thân thể của
Người. Và như Hội thánh tùng phục Đức Ki-tô thế nào, thì vợ cũng phải tùng phục
chồng trong mọi sự như vậy
” (Eph 5, 21-33).

Một đặc điểm nổi bật trong hôn nhân
Ki-tô hữu, đó là sự hy sinh vì người yêu và tình yêu vợ chồng dành cho nhau dõi
theo tình yêu Thiên Chúa yêu nhân loại và tình yêu Đức Ki-tô dành cho Hội thánh.
Chúng ta
biết
rằng, hy sinh có hai nghĩa, nghĩa thứ nhất
là chết (ngừng mọi hoạt động của cơ thể), nghĩa thứ hai là chịu thiệt hại, mất
mát quyền lợi về vật chất, tinh thần hoặc một bộ phận nào đó trên cơ thể nhằm một
mục tiêu cao cả hoặc một lý tưởng tốt đẹp
(Theo Wikipedia).

Sự hy sinh trong tình yêu Ki-tô hữu luôn hàm chứa sự đau khổ, mất mát, thiệt thòi. Thực
vậy, tình yêu trong hôn nhân đòi hỏi đôi bạn phải hy sinh hết mình vì bạn đời của
mình và vì hạnh phúc gia đình. Đó là cách chứng minh tình yêu cụ thể nhất. Thánh
nữ Tê-rê-xa Hài Đồng Giê-su đã nói: “
Yêu
là hy sinh, chưa hy sinh thì chưa gọi là yêu
”. Hy sinh cũng là điều kiện để
bảo tồn và gia tăng sự hiệp thông, hiệp nhất trong gia đình.

Người ta thường nói ví von rằng hoa hồng nào mà chẳng có gai. Cuộc tình nào
mà chẳng có nước mắt và đau khổ.
Hôn nhân đích thực không phải là thiên đàng của những mộng mơ viễn tưởng mà
trái lại đó là một trường đào tạo, một cuộc chiến đấu cam go của những anh
hùng. Như có người đã nói: “
Hôn nhân
không phải là luống hồng mà là bãi chiến trường
” (Danh ngôn).

Thực vậy, khi bước vào đời sống
hôn nhân gia đình là chúng ta chấp nhận đi vào con đường khổ giá, con đường mà
Chúa Giêsu đã mời gọi mọi môn đệ cùng đi với Ngài. Tác giả D. Wahrheit trong cuốn
sách tựa đề “
Cẩm nang hạnh phúc gia đình
Ki-tô
” đã chia sẻ như sau: “Ngày
thành hôn trước mặt Giáo hội, hai người nam nữ nên vợ nên chồng. Bí tích hôn phối
đưa hai người lên đường, hé mở cho họ thấy sự thánh thiện mà tay trong tay họ
cùng nhau đạt tới. Cuộc lễ long trọng trong nhà thờ mới chỉ là một khởi hành. Đức
tin không là một cây đũa thần để họ làm phép lạ. Họ chỉ biết rằng, con đường mà
trên đó họ cùng nắm tay tiến bước với Chúa Kitô là một con đường hẹp. Con đường
ấy được trải đầy những thập giá mà họ phải vác lấy từng ngày…

Như vậy, nếu phải chiến đấu, phải nỗ lực để có được một tình yêu chân chính
trong một cuộc hôn nhân bền vững, thì ta phải dõi theo những gì mà Chúa đã dạy.
Ngài
đã nói: “Không có tình thương
lớn hơn tình thương của người hi sinh mạng sống mình cho bạn hữu”
(Ga
15,13).
Sự đau khổ và sự chết của Đức
Ki-tô đã giải thích cho ta hiểu rằng
vì yêu và vì hạnh phúc của chúng
ta, Ngài đã hi sinh đến chết (x. Ga 10, 17; Pl 2, 8). Đó là một Tình Yêu đích
thực, tình yêu có sức mạnh cứu chuộc, thăng hoa và biến đổi.

2.- Chữ NGHĨA trong đời sống hôn nhân

Có nhiều cách lý giải chữ “Nghĩa”
trong đời sống hôn nhân gia đình. LM Giuse Đinh Lập Liễm trong bài giảng “
Nghĩa tào khang” (cuốn Chia sẻ Lời Chúa
trong thánh lễ Hôn phối) đã diễn giải như sau:

Vợ chồng là nghĩa tào khang,
Chồng hòa vợ thuận nhà thường yên vui.

Nghĩa” là một trong năm đức tính cao quý của con người trong xã hội
ta ngày xưa. Đó là: nhân, nghĩa, lễ, trí, tín. Ngược với chữ “lợi”, chữ nghĩa
chỉ đức tính tốt, làm theo điều phải. Chữ nghĩa hàm chứa tính cách bất vụ lợi như
“nghĩa cử”; tính cách trung thành và hy sinh như “nghĩa bộc:, “nghĩa tử”; tính
cách khí khái, hăng hái, dấn thân như “nghĩa khí”. Trong mạch văn “
vợ chồng là nghĩa tào khang” mà vợ chồng
là một định chế, thì chữ nghĩa là đức tính căn bản của vợ chồng, để được dùng định
nghĩa cho hôn nhân. Nó là một trong 5 tương quan trong xã hội: Trung, hiếu, nghĩa,
lễ, tín. Nó là một định chế trong 5 định chế: quân thần, phụ tử, phu phụ, huynh
đệ, bằng hữu. Chữ
nghĩa ở đây bao hàm
ý nghĩa của một định chế tốt, được xã hội công nhận.
[2]

Trong đời sống hôn nhân gia đình,
chữ Nghĩa luôn được nhắc đến song song với chữ Tình. Người ta thường nói “Tình-nghĩa
vợ chồng” là vậy. Nhà văn Hoàng Hữu Các
trong bài viết “
Giá trị của chữ
tình, chữ nghĩa
” trên trang Gia đình và Xã hội ngày 28-6-2011 đã nhận xét
như sau:

“Người ta yêu nhau vì tình và sống
với nhau lâu dài vì nghĩa. Chính các gia đình Việt Nam đã chứng minh điều đó. Các
thế hệ cha ông chúng ta lấy vợ không có tình yêu, thậm chí còn không được tìm hiểu.
Chẳng hạn:

Nhà mình do má tìm cho
Nết ăn nết ở cũng do má tìm.”

Vậy mà họ sống với nhau êm thấm cả
đời, sinh con đàn cháu đống. Bây giờ yêu nhau hoàn toàn tự do, tìm hiểu rất kỹ,
thậm chí còn sống thử trước khi cưới, vậy mà tỷ lệ ly hôn ngày càng tăng và nạn
bạo lực gia đình đã đến mức phải báo động. Liên tiếp có những vụ án đau lòng,
chồng giết vợ, vợ thiêu sống chồng và nhiều nơi đã phải xây nhà tạm lánh cho những
bà vợ trốn khỏi những trận đòn của những kẻ vũ phu.

Tình yêu mặn nồng mấy rồi cũng nhạt
dần qua năm tháng, nhưng thời gian cũng có thể làm cho nghĩa vợ chồng ngày một
mặn mà hơn. Cái nghĩa được hình thành và củng cố tấm lòng vợ chồng dành cho
nhau. Cùng chung sức vượt qua khó khăn xây dựng vun vén tổ ấm gia đình, bát
cháo chén thuốc khi đau ốm, sự quan tâm chu đáo trong những việc nhỏ nhất như cái
ăn, cái mặc, tất cả làm nên nghĩa vợ chồng và thành điểm tựa của nhau trong suốt
cuộc đời. Có khi chỉ vì yêu một cái lúm đồng tiền mà người đàn ông cưới hẳn cả
một cô gái. Nhưng khi nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt thì cái lúm đồng tiền
không còn nữa mà chỉ còn cái nghĩa ở đời với nhau. Nghĩa vợ chồng được hình thành
từ rất nhiều bao dung, nhiều tha thứ, nhiều chấp nhận. Nếu cứ đòi hỏi nhau nhiều
quá, soi nhau nhiều quá mà không biết chấp nhận cá tính của nhau thì không hình
thành được nghĩa vợ chồng và như thế thì những năm tháng sống chung sẽ là tù ngục;
tờ hôn thú sẽ là bản án chung thân.

Người ta yêu nhau một thời và sống
chung với nhau một đời. Khi chữ tình nhẹ dần thì chữ nghĩa nặng hơn, đó là nền
móng của gia đình, nền móng này phải được xây dựng từ trong văn hóa sống.”
[3]

Chúng ta biết rằng, khởi đầu của hôn nhân luôn là một tình yêu nồng ấm mà
đôi bạn tự nguyện trao ban cho nhau. Tình yêu ấy nó như một hạt giống cần được
nuôi dưỡng thường xuyên như một cái cây cần đất, nước, khí và ánh sáng thì mới
mong phát triển và sống lâu bền được. Vai trò của Nghĩa chính là yếu tố cần thiết
để nuôi dưỡng tình yêu. Như người ta thường nói: “
Hôn nhân chia nửa quyền lợi và gấp đôi nghĩa vụ (Arthur Schopenhauer). Và “Trong hôn nhân, gặp nhau là bước đầu, sống chung với nhau là bước kế tiếp,
làm việc chung với nhau mới làm nên một gia đình êm ấm
” (James Thurber).

Cái nghĩa vụ mà câu nói trên đề cập chính là chữ “Nghĩa” mà chúng ta đang
bàn.
Nghĩa chính là sợi dây ràng buộc
đôi bạn trong một cuộc sống chung, chịu trách nhiệm chung và cùng chia sẻ định
mệnh chung. Ông bà ta thì nói ngắn gọn: “Trong gia đình có
Kẻ xay lúa, người bồng em”,
hoặc “
Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm”,
hay “
Vợ chồng như đũa có đôi”. Không
ai có thể là “người khách lạ” trong gia đình của mình được. Cái nghĩa-vợ-chồng
nó thúc đẩy chúng ta chung lưng đấu cật, đồng lao cộng khổ vì hạnh phúc của hôn
nhân và để gia đình được êm ấm lâu dài.

Trong bài giảng hôn phối có tựa “Chung lưng đấu cật”, LM Đinh Lập Liễm (sách
đã dẫn) đã chia sẻ như sau:

“Thành ngữ chung lưng đấu cật có nghĩa là cùng góp sức và dựa vào nhau trước
khó khăn chung. Muốn xây dựng được một mái ấm gia đình, vợ chồng luôn phải
chung sức chung lòng, kề vai sát cánh mới mong đi đến thành công. Có câu thơ sau:

Em về cắt rạ đánh tranh, / Chẻ tre, chẻ lạt cho anh lợp nhà.
Sớm khuya hòa thuận đôi ta, / Hơn ai gác tía, lầu hoa một mình.

Mái ấm gia đình luôn được xây dựng
do công lao của vợ chồng, không riêng của ai. Mỗi người xây đắp một phương diện.
Phải biết vun xới cho gia đình, vì “của chồng công vợ” mà, đừng sống như chỉ có
một mình mà hãy thực hiện lời dạy trong Thánh Kinh: “
Tôi muốn trở nên mọi sự cho mọi người”, ít ra hãy thực hiện điều ấy
cho người bạn đời.”
[4]

Như vậy, ta thấy rằng cái Nghĩa
trong đời sống hôn nhân gia đình chính là việc đôi bạn quan tâm đến nhau, thực
hiện một cách tích cực và đầy đủ những đòi hỏi thuộc chức năng vai trò từng người
trong đời sống chung vợ chồng. Người ta gọi đó là tình yêu trách nhiệm.

Ông bà ta thường nói lập gia đình,
kết hôn, lấy vợ lấy chồng là đi “gánh vác”. Điều đó có nghĩa là khi bước vào đời
sống hôn nhân, đôi bạn trở nên hai người bạn đời, bạn đường của nhau, cùng liên
kết trong một cuộc sống, cùng chia sẻ một số phận và đồng trách nhiệm với nhau
về mọi vấn đề trong gia đình. Tinh thần trách nhiệm đòi hỏi cả hai người phải nỗ
lực hy sinh cái “Tôi” để lo cho cái “Chúng ta”. Khi kết hôn đôi bạn phải hy
sinh những lợi ích riêng tư cá nhân để chu toàn bổn phận làm vợ làm chồng, bổn
phận làm cha làm mẹ trong gia đình. Tinh thần trách nhiệm trong hôn nhân nhắc
chúng ta đến hai việc, đó là sự quan tâm chăm sóc giữa hai bạn đời với nhau, hai
là sự cộng tác tích cực của hai vợ chồng trong việc thực hiện bổn phận gia đình.

Sự chăm sóc và quan tâm đến nhau. Đây là dấu chỉ về một tình yêu đích
thực, trưởng thành và tinh tế, như có người đã nói: “
Ai thích hoa thì tìm cách ngắt hoa. Nhưng người yêu hoa thì tìm cách chăm
sóc hoa
”. Bản thân vợ chồng phải được chăm sóc, vun xới từng giờ, từng phút,
từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn, những lúc vui sướng cũng như lúc gian nan. Sự chăm
sóc đôi khi đơn giản, nhỏ bé nhưng lại có vai trò to lớn trong cuộc sống vợ chồng.
Sự quan tâm không chỉ thể hiện bằng lời nói mà còn qua những cử chỉ, hành động
thiết thực, cụ thể. Chẳng hạn, hãy thường xuyên nói chuyện với nhau, lắng nghe
nhau tâm sự, khen ngợi nhau khi cần thiết, chia vui sẻ buồn với nhau, nghĩ đến
nhau những dịp đặc biệt như sinh nhật, bổn mạng, ngày kết hôn…Quả thực, sự quan
tâm đến nhau được coi như chất keo giúp gắn kết hai bạn đời bền chặt mãi mãi.

Đồng cam cộng khổ, cùng chia sẻ trách nhiệm chung trong gia đình. Ngày
nay, nhiều bạn trẻ tỏ ra thất vọng rất lớn về bạn đời của mình chỉ vì người ấy
không quan tâm đến những việc chung của gia đình. Nhiều bà vợ than phiền các ông
chồng lười biếng và ỷ lại vào sự đảm đang của vợ mà bỏ bê việc gia đình. Điều đó
khiến người vợ mệt mỏi và thất vọng vì gia đình là của chung, hôn nhân là do
hai người cùng kiến tạo và niềm hạnh phúc là do hai người cùng chia sẻ. Trên thực
tế, ta thường nghe vợ than chồng mê game mà bỏ bê gia đình. Trong khi ấy, chồng
phàn nàn vợ ghiền mạng xã hội hơn là chồng con. Điều đó dễ dẫn đến cảnh xào xáo
bất an trong gia đình.

Trong cuốn “Những quy tắc trong đời sống vợ chồng”, tác giả đã đưa ra 3 cái “cùng”
đối với đôi vợ chồng, đó là: Cùng nhau làm việc nhà, cùng nhau chăm sóc con cái,
cùng nhau quyết định mọi việc trong gia đình. Tác giả đã phân tích như sau:

“Thật sai lầm khi người vợ ôm đồm
hết mọi thứ và để người chồng đi làm về ‘ngồi chơi xơi nước’. Thứ nhất, vợ tập
cho chồng thói quen ỷ lại, lười biếng và thiếu trách nhiệm. Thứ hai, vợ đang tự
biến mình thành người giúp việc trong nhà, chứ không còn là vợ. Cuối cùng về lâu
dài, việc này ảnh hưởng không nhỏ đến tình cảm của vợ chồng đôi bạn. Hôn nhân là
sự hợp tác, chia sẻ, và mọi trách nhiệm đều phải được phân công với nhau.

Ngoài ra, là vợ chồng, đôi bạn nên
trao đổi, thống nhất với nhau để đưa ra quyết định cho mọi việc dù lớn hay nhỏ
trong gia đình. Có nhiều gia đình phần lớn mọi việc do chồng hay do vợ quyết định,
người còn lại chỉ biết lắng nghe theo và ít khi tham gia ý kiến. Đó không phải
là biểu hiện của một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Nó thể hiện sự thiếu cân bằng về
trọng lượng lời nói, vị thế của nhau trong hôn nhân.
Để hôn nhân bền vững và hạnh phúc, một nguyên tắc cần tuân thủ nghiêm
ngặt, đó là mọi việc quan trọng trong gia đình, cả hai vợ chồng đều phải bàn bạc,
nêu ra ý kiến của mình để có quyết định thống nhất
.”[5]

Có thể khẳng định điều này là sự
thành công và bền vững của một cuộc hôn nhân không phải do tài năng của đôi bạn
mà chính là do sự đồng tâm hiệp lực của cả hai người trong gia đình. Đó là biểu
hiện cách sống thực sự có tình có nghĩa với nhau của đôi bạn đời.   

3.- Hôn nhân sẽ ra sao nếu thiếu Tình và thiếu Nghĩa

Một danh nhân đã nói: “Hôn nhân là một công trình mà đôi bạn phải kiến tạo suốt đời (André Maurois). Công
trình hôn nhân mà đôi bạn cam kết dấn thân thực hiện không giống các công trình
vật chất khác của con người, trái lại đó là một ơn gọi và sứ mệnh được trao ban
từ chính Thiên Chúa. Như Đức thánh Giáo hoàng Gio-an Phao-lô đã nói trong Tông
huấn Gia đình Ki-tô hữu như sau: “
Thiên
Chúa đã tạo dựng con người theo hình ảnh Người, giống như họa ảnh của Người (x.St
1-26-27). Khi vì yêu mà kêu gọi con người bước vào cuộc sống, Người cũng mời gọi
họ sống cho tình yêu. Thiên Chúa là Tình Yêu (x.1Ga 4,8) và nơi chính mình Người,
Người cũng đang sống mầu nhiệm hiệp thông yêu thương giữa các ngôi vị . Khi tạo
dựng nhân tính của người nam và người nữ theo hình ảnh Người và liên lỉ bảo
toàn cho nhân tính ấy được hiện hữu, Thiên Chúa ghi khắc vào đó ơn gọi cũng như
khả năng và trách nhiệm tương ứng, mời gọi con người sống yêu thương và hiệp thông
(x.HC MV 12). Tình yêu là ơn gọi căn bản và bẩm sinh của mọi người
.” (FC, số
11)

Vậy có thể nói hôn nhân là công
trình của tình yêu và trách nhiệm. Nhưng một khi hôn nhân không còn tình yêu và
không duy trì trách nhiệm nữa thì hôn nhân sẽ sụp đổ. Lúc mới kết hôn, có thể đôi
bạn nghĩ rằng tiền bạc, danh vọng, sắc đẹp, chức tước địa vị xã hội, bằng cấp… sẽ
đem lại hạnh phúc và êm ấm cho gia đình, nhưng khi đã về sống với nhau rồi lúc đó
cả hai đều vỡ mộng. Chúng ta quên một điều quan trọng này là điều làm nên một
gia đình hạnh phúc, đó chính là sự nồng ấm của tình yêu và sự gắn kết bền chặt
của nghĩa vụ. Nói cách khác, nếu hôn nhân không còn nghĩa, không còn tình gì nữa
thì đó là một cuộc sống buồn chán và đáng thất vọng.

3.1. Hôn nhân thiếu Tình thì hôn nhân nhàm chán

Có thể nói trên thực tế để nhận
ra một cuộc hôn nhân không còn tình yêu không phải là chuyện khó khăn lắm. Bởi
vì khi hai vợ chồng lạnh nhạt trong tình yêu thì hôn nhân không còn là thiên đàng
nữa, mà trái lại là “
con đường dẫn đưa tới
hỏa ngục
” (Balzac). Nói cách khác, lúc đó hôn nhân không còn là cảnh “một túp
lều tranh, hai trái tim vàng” nữa, mà là một “thảm họa” mà cả hai bạn đều sợ hãi
và muốn thoát khỏi.

Nét tiêu biểu nổi bật nhất mà ta
có thể đề cập tới liên quan cuộc hôn nhân không còn tình yêu, đó là sự nhàm chán
vô vị. Nếu khi mới lấy nhau, đôi bạn luôn cảm thấy đời sống vợ chồng thật là vui
vẻ, phấn khởi và ấm cúng, thì có thể chỉ sau một thời gian chung sống, vì lý do
nào đó, họ rơi vào tình trạng bi quan, chán nản, thất vọng. Thực tế này xuất phát
từ nguyên nhân tình yêu giữa hai người đã phai nhạt, cạn kiệt, thậm chí có khi
còn tiêu tan hẳn. Dần dần cuộc sống chung trở nên nhàm chán, vô vị và đôi bạn cảm
thấy cuộc sống hôn nhân chỉ còn là gánh nặng cho nhau mà thôi.

Nhà thơ Lord Byron đã nói “Không có tình, không có gia đình”, điều đó
có nghĩa là đời sống hôn nhân gia đình chỉ thực sự sống động và có ý nghĩa khi đôi
vợ chồng giữ được ngọn lửa yêu thương luôn nồng cháy. Tuy nhiên một khi hôn nhân
không còn chút gì hương vị nồng ấm của tình yêu nữa thì quả thực đời sống vợ chồng
lúc đó thật là vô vị và nhàm chán!

Thực trạng kế tiếp của cuộc hôn
nhân vắng tình yêu, đó là sự gặm nhấm của căn bệnh vô cảm, lạnh lùng giữa đôi bạn.
Khi không còn tình yêu nữa, vợ chồng sẽ dễ dàng đối xử với nhau một cách vô tâm,
lạnh lùng, cứng cỏi. Họ ở cạnh nhau, sống bên nhau nhưng như là những người khách
lạ. Lúc này, căn bệnh vô cảm sẽ âm thầm hủy hoại mối quan hệ vợ chồng của đôi bạn.
Người ta thường nói “
Đồng sàng dị mộng”,
ngay cả khi vợ chồng ngủ cùng giường, ăn cùng bàn, ở cùng nhà…nhưng tuyệt nhiên
do thiếu tình yêu nên họ không còn hiện diện với nhau nữa, giữa họ dường như có
một khoảng cách xa vời vợi!

Hiện nay, người ta nhận thấy rằng
trong nhiều gia đình, vô cảm đã trở thành một thứ bệnh nguy hại với mức độ tàn
phá kinh khủng. Nó không chỉ tấn công vào da thịt của con người nhưng là một thứ
siêu vi gây tổn thương chính con tim con người. Có người đã khẳng định rằng “
Vô cảm là mồ chôn của tình yêu con người”.
Nhà tâm lý hiện sinh nổi tiếng nhất của Hoa Kỳ Rollo May cũng đã nói : “
Hận
thù không phải là thứ đối lập với tình yêu mà đó là sự vô cảm
”. Đại văn hào
Nga Maksim Gorky cũng nói: “
Nơi lạnh nhất
không phải là Bắc Cực mà là nơi thiếu vắng tình thương
”. Nếu căn bệnh vô cảm
trở nên nặng nề và kéo dài thì đó là dấu hiệu của một cuộc khủng hoảng trầm trọng
trong mối quan hệ vợ chồng. Cuối cùng, điều gì đến sẽ phải đến, đó là viễn ảnh
một cuộc chia tay không thể cứu vãn được.

Ngoài ra, hôn nhân thiếu tình yêu
sẽ trở thành gánh nặng cho đôi bạn.

Vợ chồng sống với nhau muốn hạnh
phúc lâu dài thì phải vừa có tình vừa có nghĩa. Nhưng một khi tình mất đi thì
chỉ còn lại nghĩa. Nhằm tránh những đổ vỡ có thể nặng nề hơn, nhiều đôi bạn đành
chọn cách sống chấp nhận thi hành nghĩa vụ vợ chồng một cách tối thiểu và miễn
cưỡng. Lúc yêu nhau thì họ quyến luyến nhau, quan tâm chăm sóc nhau, họ tỏ ra cần
nhau và muốn nương tựa vào nhau. Nhưng khi tình đã hết thì đời sống vợ chồng chỉ
còn là gánh nặng mà đôi bạn cố gắng từng ngày chịu đựng cho xong bổn phận. Chúng
ta biết rằng, hạnh phúc thực sự được xây dựng trên tình thương và sự hiểu biết
nên ở đâu có hiểu, có thương và có sự chia sẻ thì ở đó có hạnh phúc. Nếu
trong đời sống hôn nhân thiếu tình thương, thiếu tôn trọng, thiếu sự chia sẻ và
đồng cảm, chắc chắn sẽ không hạnh phúc. Bằng chứng là rất nhiều cuộc hôn nhân phải
đổ vỡ hay ít là phải bó buộc chịu đựng lẫn nhau.

Trong bài viết có tựa đề “Khi hôn nhân không có tình yêu”, tác giả
đã đề cập đến hiện tượng
sống tách biệt
nhau
giữa hai vợ chồng. Bài báo viết: “Đó là khi hai bạn đời không chung sống
với nhau như vợ chồng. Cả hai có cuộc sống riêng và đều hài lòng với kiểu tồn tại
đó. Thay vào đó, vợ hay chồng sẽ chọn cách làm mọi thứ mình thích mà không cần
tham khảo ý kiến với bạn đời. Trong một cuộc hôn nhân không có tình yêu, cả hai
không thể hiểu nhau và không sẵn lòng kề vai sát cánh bên nhau. Khi kết hôn, vợ/chồng
không chỉ là bạn đời mà còn là người tư vấn cho các quyết định quan trọng. Do vậy,
nếu đôi bạn không muốn hỏi bạn đời ý kiến khi đưa ra những kế hoạch, quyết định
thì rõ ràng cuộc hôn nhân của họ là không có tình yêu.”
[6]

Tóm lại, một cuộc hôn nhân không-tình-yêu
thì nhạt nhẽo, không có kết nối của tình thương vợ chồng, thì chắc chắn sẽ ảnh
hưởng không ít tới con cái và bầu khí gia đình. Khi con cái chứng kiến cảnh cha
mẹ không hạnh phúc, không đầm ấm, không hòa thuận thì chúng sẽ cảm thấy thiếu
thốn tình thương và sự bình an. Một đứa trẻ sẽ sống ra sao, sẽ học hành thế nào,
sẽ nhìn cuộc đời cách nào nếu nó sống trong một gia đình cha mẹ luôn xung khắc,
chửi bới đánh đập nhau, nếu chúng thường xuyên chứng kiến cảnh “cơm chẳng lành,
canh chẳng ngọt” của cha mẹ chúng, nếu chúng không được hưởng sự ấm áp hạnh phúc
từ chính tình thương của cha mẹ dành cho nhau… Nhiều đứa trẻ đã bỏ nhà ra đi chỉ
vì chúng không còn tìm thấy trong gia đình một niềm vui hay an ủi nào nữa.

3.2. Hôn nhân thiếu Nghĩa thì hôn nhân chết yểu

Có thể nói hôn nhân thiếu Nghĩa
thì hôn nhân đó khó tồn tại lâu dài được. Vì rằng do tính chất nhất thời nên đời
sống tình cảm và những cảm xúc cháy bỏng trong tình yêu ban đầu thường sẽ thay đổi
theo thời gian, theo không gian, theo hoàn cảnh và tâm trạng con người. Trong
khi đó tình yêu đích thực thì hệ tại ở mức độ gắn bó, hợp tác giữa hai người,
trở thành một sức mạnh kỳ diệu nâng đỡ con người hoàn thành vai trò và nhiệm vụ
vợ chồng trong gia đình.

Một tác giả đã đề cập chữ “Nghĩa”,
tức là vấn đề hôn-nhân-trách-nhiệm, như sau: “Trách nhiệm của vợ chồng trong cuộc
sống gia đình là chăm sóc nhau, cùng có trách nhiệm trong nuôi dạy con cái, làm
việc nhà, đóng góp tài chính gia đình. Có thể nói, yếu tố khởi đầu tạo nên gia
đình chính là hôn nhân. Từ quan hệ hôn nhân tạo nên các mối quan hệ khác. Trong
đó, hôn nhân là yếu tố nền tảng tạo sự bền vững của gia đình. Để duy trì được
cuộc hôn nhân bền vững, mỗi người khi làm vợ, làm chồng không chỉ giữ gìn và thắp
lửa tình yêu, chia sẻ niềm vui, nỗi buồn mà còn có trách nhiệm, bổn phận với
nhau và với chính cuộc sống mà cả hai cùng tạo dựng. Nghĩa vụ, trách nhiệm đó
được thể hiện qua việc vợ chồng cùng chăm sóc nhau, cùng có trách nhiệm trong
nuôi dạy con cái, làm việc nhà và đóng góp tài chính.”
[7]

Ngày nay, khá nhiều đôi bạn coi
trọng chữ Tình mà bỏ qua chữ Nghĩa. Chính vì lẽ đó mà tuổi thọ của đời sống hôn
nhân của họ xem ra quá ngắn. Nếu xét về mặt tình cảm ta nói đến hôn-nhân-vô-cảm,
thì ở đây ta liên tưởng tới hôn -nhân-vô-trách-nhiệm, nghĩa là đôi vợ chồng không
tích cực chu toàn nghĩa vụ với nhau và với gia đình. Dân gian có câu “
Vợ chồng như đũa có đôi”, có nghĩa đôi bạn
là một nửa của nhau (0,5 + 0,5 = 1), một cặp với nhau và họ cam kết đồng hành với
nhau trọn đời. Vậy thì không có lý gì mà họ lại sao nhãng, lơ là việc hợp tác với
nhau trong mọi công việc trong gia đình. Đây là một sai lầm lớn mà nhiều bạn mắc
phải.

Chúng ta nên nhớ rằng đôi bạn nào
biết chia sẻ, gánh vác trách nhiệm chung với nhau trong gia đình thì sẽ biến
gia đình ấy luôn là một tổ ấm lý tưởng. Thực tế cho thấy, nhiều bạn trẻ sau một
thời gian ngắn kết hôn tỏ ra khá thất vọng vì vợ hay chồng không biết chia sẻ
trách nhiệm chung gia đình. Người ta lấy lý do bận công việc làm ăn, bận giao
tiếp ngoài xã hội nên không còn sức lực, thời gian lo việc nhà nữa. Thông thường
thì người vợ phải gánh hết những nhiệm vụ trong gia đình, với danh nghĩa là “nội
tướng”. Điều đó xét ra thiệt thòi cho nữ giới. Ông bà ta thường nói, “
Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm”. Điều
đó không có nghĩa là trong gia đình có một sự phân công một cách cứng ngắc, cố
định, mà đây chỉ hiểu là ai cũng có nhiệm vụ xây dựng, gánh vác việc chung
trong gia đình, theo kiểu “Kẻ thì xay lúa, người thì bồng em”. Vợ chồng vì thế hãy
tạo điều kiện để có thể làm việc với nhau để chu toàn trách nhiệm chung.

Như trên ta đã nhắc câu nói sau:
Trong hôn nhân, gặp nhau là bước đầu, sống
chung với nhau là bước kế tiếp, làm việc chung với nhau mới làm nên một gia
đình êm ấm
” (James Thurber). Trong gia đình dường như lúc nào cũng có nhiều
vấn đề phải giải quyết và đối phó, nếu hai bạn cùng hiệp lực, đồng tâm nhất trí
nắm tay nhau thực hiện thì việc gì cũng xong. “
Thuận vợ thuận chồng, tát bể Đông cũng cạn”. Sự thành công của hôn
nhân không do tài năng của một người mà chính là do sự đồng tâm hiệp ý của cả
hai người.      

4. Tình và Nghĩa: chất keo gắn chặt hôn nhân

Như trên đã nói, một cuộc hôn nhân
tốt đẹp, thành công, hạnh phúc thì không thể thiếu hai yếu tố Tình và Nghĩa được.
Một cuộc hôn nhân trọn-tình và vẹn-nghĩa được sánh ví như một bông hoa đẹp vì sắc
màu tươi thắm và sự hấp dẫn của mùi hương nồng nàn. Cái tình cái nghĩa nó quyện
vào nhau như bóng với hình. Có bài thơ của người xưa thế này:

Muốn cho yên cửa, yên nhà / Chẳng gì hơn ở thuận hòa cùng nhau.
Dễ ai đội nón qua đầu, / Sao không nghĩ trước, nghĩ sau cho tầy.
Ái ân là nghĩa nặng thay! / Vợ chồng há phải một ngày dám quên.
Ở đời vô sự là tiên, / Mà điều êm đẹp hơn nơi cục cằn.
Chót đà cùng chiếu cùng chăn, / Lẽ nào con nhện mấy lần vương tơ. (Hồ
Huyền Quy)

Một tác giả kinh nghiệm về đời sống
hôn nhân gia đình đã nhận xét là trong hôn nhân luôn tồn tại chữ “Nghĩa” để người
ta có thể níu chân nhau lại, giữ tay nhau thật chặt mà bước đi cùng nhau đến hết
cuộc đời, bình lặng, an yên. Còn trong bài viết tựa “
Tình và nghĩa: chất keo gắn chặt hôn nhân” trên trang tinmung.net, tác
giả Trần Hữu Thuần đã bình luận như sau:
[8]

“Trong các ngôn ngữ mà tôi được
biết, có lẽ không có từ ngữ nào nói đến sự tương quan giữa hai người yêu nhau
và chung sống với nhau chứa đựng nhiều ý nghĩa cho bằng cụm từ 
Tình
Nghĩa Vợ Chồng
 của tiếng Việt chúng ta.

Tình là tình-yêu-đôi-lứa; Nghĩa
là nghĩa-vợ-chồng. Hai thứ tình và nghĩa trộn lẫn lại làm thành phân bón, làm
thành lương thực nuôi sống cuộc sống hôn nhân. Hôn nhân giữa đối thể và khách
thể trong văn hoá Việt Nam chúng ta như thế khởi đầu bằng “Tình” và gắn bó bằng
“Nghĩa”. Nàng Kiều khi phải bán mình chuộc cha biết “tình” nàng với chàng Kim
giờ đây đã dứt, chỉ còn lại chút “nghĩa” cũng phải phụ phàng, nên đã nhờ cha nàng
trả nghĩa:

Lạy thôi, nàng lại thưa chiềng,
Nhờ cha trả được nghĩa chàng cho
xuôi
. (Nguyễn Du, Truyện Kiều)

Chút “Nghĩa” đó chính là nét đặc
trưng trong nền văn hoá dân tộc chúng ta. Cha mẹ chúng ta thường khuyên bảo
con cái: “
Vợ chồng sống với nhau phải có
tình có nghĩa
”. Khi bình thường, an vui cũng như sầu khổ, vợ chồng sống với
nhau bằng “Tình”. Khi một trong hai người bệnh hoạn tai ương, hoặc gây nên lầm lỗi,
nếu tình yêu phôi pha hoặc không còn nữa, vợ chồng vẫn sống bên nhau bằng “Nghĩa”.
Nói cách khác, tình là phần việc của con tim, nghĩa là phần việc của lý trí. Con
tim và lý trí đi chung với nhau để cuộc sống vợ chồng bền chặt. Cũng vì thế, mức
độ ly dị ngày trước trong hôn nhân Việt Nam gần như không có. Người chồng có thể
hời hợt khi gặp người vợ không như ý bằng cách chung chạ với người khác, vợ lẽ
nàng hầu, nhưng vẫn không bỏ bê người vợ đang làm buồn lòng mình. Người vợ khi
gặp phải chồng không ưng ý, vẫn sống chung trong một mái nhà, cho dẫu nhiều khi
không còn chung chăn chung gối, để gia đình không bị đổ vỡ, nhờ vào chút “Nghĩa
Phu Thê”.

Chàng ơi phụ thiếp làm chi,
Thiếp là cơm nguội để khi đói
lòng.
(Ca dao)”

Có thể nói nếu đôi bạn duy trì được
mãi mối tình sâu nghĩa nặng thì điều đó sẽ luôn là một tiền đề cho một cuộc hôn
nhân hạnh phúc bền lâu. Điều đó cũng khẳng định một thực tế đáng khen ngợi, đó
là đôi bạn đã phát huy được đức tính chung thủy trong đời sống vợ chồng. Chữ “Nghĩa”
ngày nay cũng hiểu như là sự trung tín, trung thành (Loyalty) vậy.

LM Nguyễn Hữu Thy, trong cuốn “Những suy tư đúng đắn về Hôn nhân và Gia đình
Công Giáo
”, đã nêu lên ba yếu tố quan trọng nhất mà một cuộc sống hôn nhân
Công Giáo cần phải có để bảo đảm được sự tồn tại và hạnh phúc của mình. Đó là tình
yêu, sự chung thủy và phép lành của Thiên Chúa. Về sự chung thủy, tác giả viết
như sau:
[9]

“Lời thề hứa hoàn toàn tự nguyện
của hôn nhân là một cam kết bó buộc và bất khả tháo gỡ đối với các đôi vợ chồng.
Tính chất đặc thù này của lời thề hứa hôn nhân hoàn toàn không phải là một gánh
nặng bất khả kham, nhưng là một phương tiện hữu hiệu giúp cho các đôi vợ chồng
rèn luyện và thăng tiến được chính con người mình cũng như bảo đảm cho cuộc sống
hôn nhân của họ được bền vững trước các sóng gió cuộc đời. Chính nữ triết gia
Hannah Arendt đã nhận định:
Nếu không bị
bó buộc phải thực thi các lời đã hứa, ta sẽ không khi nào duy trì được các căn
tính của ta và bị giằng co xâu xé bởi đủ thứ mâu thuẫn…

Ở đoạn kết thúc phần nói về sự
chung thủy trong hôn nhân, tác giả nhấn mạnh như sau: “Sự chung thủy hôn nhân
không chỉ giới hạn trong phạm vi sự chung thủy về tính dục, nhưng còn bao hàm
trong hành động cụ thể của bản thân mỗi người nữa, đó là họ phải luôn công khai
bày tỏ một cách dứt khoát:
Tôi thuộc về vợ/
chồng tôi.
Sự chung thủy hôn nhân đòi tôi phải thực sự tôn trọng vợ/ chồng
tôi. Sự chung thủy hôn nhân đòi tôi phải quan tâm tới điều chính đáng mà vợ/ chồng
tôi cần tới và mong ước. Sự chung thủy hôn nhân đòi hỏi phải luôn biết tận tâm
an ủi và nâng đỡ người vợ/ chồng của mình. Sự chung thủy hôn nhân đòi hỏi phải
luôn biết cầu nguyện cho nhau và biết tín thác cuộc sống lứa đôi của mình cho sự
quan phòng đầy yêu thương và phép lành của Cha trên trời.”./.



[1] Từ Thắng, Gia
đình trẻ Việt ngày càng thiếu sự gắn bó và bền vững,
tại: https://thanhnien.vn/gia-dinh-tre-viet-ngay-cang-thieu-su-gan-bo-va-ben-vung-post1503856.html,
đăng ngày  26/09/2022, truy cập ngày 06/01/2023

[2] LM Giuse Đinh Lập Liễm – Bài Nghĩa Tào Khang – Chia sẻ
Lời Chúa trong thánh lễ HP – NXB Đồng Nai 2017 trang 685

[3] Hoàng Hữu Các, Giá
trị của chữ tình, chữ nghĩa,
tại https://giadinh.suckhoedoisong.vn/gia-tri-cua-chu-tinh-chu-nghia-172110627052153106.htm,
đăng ngày  28/06/2011, truy cập ngày 06/01/2023

[4] LM Giuse Đinh Lập Liễm – Bài Chung lưng đấu cật – Chia
sẻ Lời Chúa trong thánh lễ HP – NXB Đồng Nai 2017 trang 469-470

[5] Alpha Books, Những quy tắc trong đời sống vợ chồng,
NXB LĐ-XH – 2019 trang 21

[6] Phương Nam, Khi hôn nhân không có tình yêu, tại  https://doanhnhanplus.vn/khi-hon-nhan-khong-co-tinh-yeu-372231.html,
đăng ngày 15/10/2018, truy cập ngày 06/01/2023

[8] Trần Hữu Thuần, “Tình và nghĩa: chất keo gắn chặt hôn nhân”, tại http://www.tinmung.net/GIADINH/QuanHeVoChong/2011/07/Tinh-va-nghia.htm,
truy cập ngày 06.01.2023  

[9] LM Nguyễn Hữu Thy –  Những suy tư đúng đắn về Hôn nhân và Gia đình
Công Giáo – TTMVCG.VN Gp Trier CHLB Đức năm 2012 trang 90-92