|
|
Trong Giáo Hội có rất nhiều vị mục tử
thánh thiện và gương mẫu, đáng để chúng ta học hỏi và noi theo. Nhưng, mẫu
gương tuyệt hảo nhất chính là nơi Chúa Giêsu, vị Mục tử nhân lành, Đấng mà Giáo
hội hôm nay mời gọi chúng ta quy chiếu vào. Giáo hội dành riêng ngày Chúa nhật
tuần 4 mùa Phục sinh với các bài đọc Lời Chúa để chúng ta học hỏi nơi Chúa
Giêsu, nguyên mẫu mục tử của tất cả mọi người.
Tình yêu mục tử nơi Chúa Giêsu được hiển
thị rõ nét qua ba chiều kích : Vị mục tử biết chiên của mình, vị mục tử lặn lội
đi kiếm tìm con chiên lạc, và vị mục tử nhân lành đã hy sinh mạng sống cho đoàn
chiên.
Chúa Giêsu không phải là một lý thuyết
gia. Ba dụ ngôn mà Thánh Luca viết lại trong chương 15 diễn bày chân dung cứu
thế và lòng thương xót của một vị mục tử đích thực. Đó là dụ ngôn về người đàn
bà đi tiềm kiếm đồng bạc bị mất, dụ ngôn người chăn chiên lặn lội tìm kiếm con
chiên đi lạc, và nhất là dụ ngôn đứa con hoang đàng trở về trong sự vui mừng tột
độ của người Cha. Chúa đã chọn cái chết bi thương trên Thập giá để diễn bày
lòng thương xót và sự tha thứ vô điều kiện cho các tội nhân. Phán quyết của
Chúa Giêsu, một vị quan tòa đầy lòng thương xót khi Ngài nói với người phụ nữ
phạm tội ngoại tình, cũng là phán quyết Chúa ngỏ trao tới từng người chúng ta,
là những tội nhân đáng phải chết : “Tôi không kết án chị đâu. Hãy về đi và từ
nay đừng phạm tội nữa”.
Trong một bài giảng tại Missouri bên Hoa
kỳ, Đức Hồng Y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận đã dí dỏm nói rằng Chúa Giêsu là một học
sinh rất dốt toán. Ngài coi con số 1 lớn hơn con số 10. Ngài cũng là một kinh tế
gia khá tồi, vì dám liều bỏ lại 99 con chiên để vất vả đi tìm kiếm một con đang
bị lạc. Ngài cũng là một kẻ đãng trí, chẳng nhớ gì hết. Ngài không nhớ cô gái
đang ngồi khóc bên chân Ngài là một cô gái điếm khét tiếng, cũng quên mất tên tử
tù bị treo thân bên cạnh Ngài là một tay gian phi nguy hiểm với một quá khứ đặc
kín tội ác…
Bởi vì, Chúa Giêsu luôn mãi là một Mục tử
nhân lành, và Ngài mắc phải một căn bệnh kinh niên, đó là bệnh hay quên. Căn bệnh
lú lẫn và dễ quên của Ngài thật đáng yêu biết bao.
Chúa Giêsu đã nói: “Tôi đến để chúng được
sống và sống dồi dào.” Thánh giáo phụ Irênê cũng đã viết : “Vinh quang của
Thiên Chúa là con người được sống”. Để chúng ta được sống và sống dồi dào, Chúa
Giêsu đã chấp nhận cái chết khủng khiếp giống như một tên tử tội đốn mạt nhất.
Ngài đã nói: “Cha tôi đã làm việc, và tôi cũng luôn làm việc”. Công việc của
Ngài là hy sinh mạng sống để đem lại sự sống cho con người, phục hồi cho ta phẩm
giá cao quý được làm con Thiên Chúa. Thánh Phanxicô Salê đã nói: “Điều linh
thánh nhất trong tất cả mọi điều linh thánh là làm việc cho thiện ích các linh
hồn. Điều linh thánh ấy, Chúa Giêsu đã thực hiện trong 3 năm rao giảng và cao
điểm cuối cùng là Ngài chấp nhận cái chết oan ức trên Thập giá để cho chúng ta
được sống. Ngài trở nên nguyên mẫu cho tất cả chúng ta, vì Ngài là Mục tử hoàn
hảo, đã hy sinh mạng sống cho đoàn chiên.
Hình ảnh chiên cừu dễ gây ngộ nhận vì
người ta cho rằng chiên cừu chẳng biết làm gì hơn là ngoan ngoãn vâng lời.
Nhưng con chiên trong bài Tin Mừng ta vừa nghe hoàn toàn không có tính cách thụ
động như thế. Trái lại phải tích cực, chủ động. Sự tích cực chủ động của đoàn
chiên được Chúa Giêsu diễn tả bằng những từ “nghe” và “theo”: “Con chiên Ta thì
nghe tiếng Ta, Ta biết chúng và chúng theo Ta”.
Ta đang sống trong một thời đại đầy thay
đổi. Cuộc sống đang mở ra những chân trời mới đầy quyến rũ nhưng cũng đầy nguy
hiểm cho đời sống tâm linh chúng ta. Những giá trị bị đảo lộn. Những con chiên
đang bị lôi kéo rời xa đoàn chiên. Nhu cầu cuộc sống xô đẩy chúng ta ra khỏi cộng
đoàn khiến nhiều người trở thành những con chiên bơ vơ không người chăn dắt.
Trong một hoàn cảnh mới mẻ như thế,
chúng ta rất cần có những vị mục tử thực sự hiểu rõ nhu cầu của đoàn chiên và
thực sự hiến mình phục vụ đoàn chiên. Chúng ta hãy cầu nguyện cho có nhiều người
trẻ biết đáp lời Chúa mời gọi, hiến mình cho Chúa để phục vụ anh chị em trong
nhiệm vụ mục tử. Chúng ta cầu nguyện cho các linh mục của chúng ta trở thành những
mục tử tốt lành noi guơn Vị Mục Tử duy nhất là Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta.
Suốt cuộc đời, Chúa Giêsu luôn chú tâm đến
việc dạy dỗ, chữa lành, băng bó những con chiên đau ốm, ghẻ lở; dẫn về những
con chiên đi lạc; phục hồi những con mất nhân cách; và cuối cùng, hiến tế chính
mình cho chiên, để chúng được sống trong niềm vui và hạnh phúc viên mãn.
Qua sự hiến dâng như thế, Chúa Giêsu đã
trao ban chính sự sống thần linh, tức là sự sống đời đời cho chiên của mình (Ga
10,28).
Như vậy, nơi cuộc đời và sứ vụ, Chúa
Giêsu đã phản ánh rõ nét Lòng Thương Xót của chính Thiên Chúa ngang qua lòng dạ
nhân từ, bao dung và tha thứ của Ngài.
Kết thúc cuộc đời tại thế, Chúa Giêsu đã
trao phó vai trò mục tử cho các Tông đồ và những người kế vị. Để hành vi thương
xót của Thiên Chúa ngang qua đời sống và cung cách của các vị trung gian được
tiếp tục tiếp diễn cho đến ngày mọi người đều có một Chủ Chiên duy nhất là
chính Thiên Chúa và tất cả đều là anh em trong một đàn chiên.
Lời Chúa mời gọi chúng ta chiêm ngắm
khuôn mặt nhân từ của Đức Kitô, vị mục tử tối cao và đầy lòng nhân hậu của
chúng ta. Ngài là vị mục tử đã sẵn sàng hiến thân mình để cho đoàn chiên được sống
và sống dồi dào. Đồng thời cũng nhân dịp này, mẹ Hội Thánh cũng muôn mỗi người
chúng ta thêm lời cầu nguyện, để Giáo Hội càng ngày càng có thêm nhiều mục tử
biết sống theo mẫu gương người mục tử Giêsu.
Chúa Giêsu luôn là mẫu gương tuyệt hảo của
mọi ơn gọi. Ngài đến để chiên được sống và sông dồi dào, những người tận hiến
đi theo chân Chúa để sống ơn gọi, hiến mình cho ơn cứu chuộc chứa chan của Chúa
Giêsu, luôn phải noi gương vị Thầy tốt lành, để sông tất cả cho việc phục vụ mọi
người.
Lm. Anmai CSsR

















