Tin Mừng hôm nay thuật lại Chúa Giêsu đã thi hành sứ vụ rao giảng rất
hoàn hảo. Người rao giảng Tin Mừng bằng lời nói việc làm, Đấng đã đến để loại
trừ cảnh lầm than, nghèo đói, xua đuổi bóng tối tội lỗi, mang lại cho mọi người
ơn che chở và phúc lành. Ngài chính là Đấng đã ban cho chúng ta sự sống và giúp
mọi người chiến thắng tử thần. Đối tượng phục vụ của Chúa là đủ mọi loại người
trong cuộc sống, từ những người nghèo, người đau khổ đến người bệnh tật…
Chỉ với 4 câu vắn vỏi mà thánh Marcô dễ
dàng giúp độc giả hình dung chuỗi hoạt động của Chúa Giêsu trong khung cảnh nhộn
nhịp và sống động: Người ra khỏi thuyền, lên đất liền rồi đi vào các làng mạc,
thành thị và thôn xóm. Hẳn nhiên đây không phải là sự nhộn nhịp và sống động của
phố chợ hoặc bán buôn. Bầu khí sống động được kiến tạo bởi rất đông người ta và
những kẻ ốm đau. Sự nhộn nhịp được tôn tạo nhờ vẻ đẹp của những nét mặt căng
tràn tươi vui và hy vọng, của những tiếng cười nói động viên nhau chờ đợi và cố
tìm cách đến với Chúa Giêsu, của những lời trầm trồ và kinh ngạc vì hồng ân khỏi
bệnh quá lớn và quá bất ngờ, nhất là của chính con người Chúa Giêsu: ân cần, tận
tụy, dịu hiền, nhanh nhẹn và đầy quyền năng; sẵn sàng để cho con người quấy rầy,
réo gọi và đụng chạm.
Khi Chúa Giêsu vừa lên bờ đến miền dân
ngoại là Ghenêxaret, người ta đã nô nức kéo nhau đến với Chúa. Khi người đi đến
đâu thì người ta cũng khiêng những người bệnh tật đến đấy, xin cho chạm vào áo
Người. Tất cả những ai được chạm vào áo Người đều được khỏi bệnh. Chúa Giêsu
luôn tỏ ra yêu thương và quan tâm đến con người, nhất là những người đau khổ và
yếu đuối. Không ai đến với Người mà phải thất vọng.
Bệnh tật cho người ta kinh nghiệm về sự
yếu đuối, sự bất lực của con người đối với người đau ốm. Những phù phép và mê
tín dị đoan không làm cho người ta khỏi bệnh. Tình yêu thương mới có thể chữa
lành khi người ta có khả năng tin tưởng vào tình yêu ấy. Chính vì thế mà Chúa
Giêsu chỉ dùng lời nói và sự hiện diện thể lý của Người mà chữa bệnh cho người
ta. Người cầm tay hay chạm đến kẻ chết, kẻ chết sống lại. Chỉ cần biết rằng Người
đang ở đó. Ngay cả hôm nay, Đức Kitô phục sinh vẫn đang ở giữa chúng ta, Người
vẫn là ánh sáng duy nhất, là sự sống vĩnh hằng. Người quan tâm đến chúng ta,
Người yêu thương chúng ta… Ta hãy đến với Người cùng với những tầm thường, yếu
đuối thể xác và tâm hồn của ta, giống như một đứa trẻ nương tựa vào cha mình,
quẳng đi mọi lo âu để chỉ biết rằng cha đang ở đó.
Nếu ta tiếc rẻ không được sống vào thời
đó để có thể chạm đến tua áo choàng của Người hầu được khỏi bệnh, là bởi ta thiếu
lòng tin. Trong mỗi Thánh lễ, chúng ta đọc lời: “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa
ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời, thì linh hồn con sẽ lành mạnh.
” Hoặc là chúng ta không biết mình mắc bệnh gì cần được chữa khỏi. Hoặc là
chúng ta không tin vào sự hiện diện và quyền năng của Chúa Giêsu .
Dẫu sao, hôm nay cũng như trong những
ngày còn rao giảng Phúc âm, Chúa Giêsu đều nói với chúng ta rằng Cha chúng ta vẫn
chăm sóc ta trong mọi giây phút cuộc đời, rằng phép lạ vẫn xảy ra thường ngày để
chữa lành những tật bệnh của ta nếu ta biết chú ý đến tình yêu của Người. Đó là
tình yêu khiến ta được an bình thanh thản, mang lại cho ta ơn lành mạnh tâm hồn,
hơn là sức khỏe phần xác.
Quả là Chúa Giêsu có sức thu hút mãnh liệt
đối với dân chúng. Họ tin tưởng vào quyền năng và tình yêu thương của Ngài. Họ
không mong gì hơn là được chạm vào tua áo của Ngài. Chắc chắn sự đụng chạm này
không chỉ sơ sài nơi tua áo, mà là cái đụng chạm của lòng tin, của Trái Tim với
trái tim ; mà là sự gặp gỡ giữa Thiên Chúa và loài người, giữa Đấng Chữa Lành
và phận người toang vỡ vì đau khổ, bệnh tật và tội lỗi. Sự đụng chạm ấy, cuộc gặp
gỡ ấy đẹp đẽ và xúc động làm sao. Đẹp vì Con Thiên Chúa làm người đã sẵn sàng
hiện diện, sẵn sàng ở ngay bên để con người có thể chạm vào bất cứ lúc nào. Xúc
động vì con người đã tìm gặp được Đấng đáng cậy tin để họ hân hoan mở cửa lòng
mình và vui nhận hồng ân được tái sinh, được chữa lành. Họ hạnh phúc biết bao !
Hạnh phúc vì phận người mỏng dòn yếu đuối nay được tiếp sức bằng Sự Sống của Đấng
ba lần Thánh. Hạnh phúc vì kiếp tục trần nay được chạm vào thánh thiêng.
Chuyện đụng chạm, chuyện gặp gỡ, chuyện
mở cửa lòng, chuyện chữa lành hôm xưa vẫn tiếp diễn hôm qua, hôm nay và mãi
mãi. Thiên Chúa vẫn có đó, trong mọi biến cố đời thường, trong Thánh Kinh,
trong giáo huấn của giáo hội, trong kinh nguyện và nhất là trong mỗi Thánh Lễ.
Người vẫn đi giữa nhân loại, vẫn rảo bước khắp làng mạc thôn xóm, vẫn ở đó với
con người trong mọi phút buồn vui cuộc đời, vẫn sẵn sàng cho những quấy rầy và
đụng chạm của con người. Liệu ta có muốn chạm vào Người và mở lòng cho những cuộc
gặp gỡ thần diệu ấy chăng ? Liệu ta có muốn Người chữa lành những tật bệnh tinh
thần và thiêng liêng cho ta chăng ?
Hơn thế, tôi, bạn và anh chị, ta còn
mang trong mình phận vụ quan trọng và cấp thiết hơn bao giờ hết, là trở thành
những Giêsu khác giữa dòng đời hôm nay, là nhân danh Người mà phục vụ các nhu cầu
của tha nhân, nhất là của những người nghèo đói tật bệnh. Ta có dám sống với
người nghèo và sẵn lòng để cho họ quấy rầy ta chăng ? Ta có dám học cách phục vụ
người nghèo như Chúa Giêsu, là mau mắn trong những hành động cụ thể chứ không
phải chỉ nhanh nhạy trong ý tưởng và nói rất hay nơi bàn giấy chăng ?
Nếu dám nghĩ, dám làm những gợi ý trên
nơi bản thân, trong gia đình mình và tại thôn xóm mình thôi, là ta đang trở
thành những tác viên tin mừng, những chứng nhân của tân phúc âm hóa đời sống
gia đình và là những Giêsu khác như giáo hội thiết mong.
Chúng ta vẫn thường hát: “Đâu có tình
yêu thương, ở đấy có Đức Chúa Trời, đâu có lòng từ bi, ở đấy có ân sủng Người…”
Phải, nơi nào có Chúa, nơi đó có niềm vui, bình an, trông cậy và chữa lành. Cụ
thể là như bài Tin mừng hôm nay nói tới, Chúa Giêsu có mặt ở đâu, thì người ta
chen nhau tới với Người để được ân sủng Người chữa lành. Sự hiện diện của Chúa
Giêsu là sự hiện diện của tình yêu và lòng bác ái. Ngài gần gũi và quan tâm đến
con người, đặc biệt những người đau khổ và yếu đuối.
Thế nên, Chúa Giêsu mời gọi mọi người
chúng ta sống chiều kích hiện diện đầy yêu thương, đem đến bình an và thực thi
đức bác ái, hầu xoa dịu sự đau khổ của kiếp người. Chính sự hiện diện đó làm
cho mọi người cảm kích mà chạy đến với Chúa, tựa như bông hoa tỏa hương thu hút
muôn loài đến với nó.
Chúa Giêsu quan tâm đến con người và yêu
thương con người. Vì thế, chúng ta hãy đến với Người, bằng chính con người mình
với sự tầm thường, yếu đuối thể xác và tâm hồn, giống như một trẻ nhỏ luôn
nương tựa vào cha mẹ của mình. Chúng ta đặt trọn tình yêu và niềm tin vào Chúa,
chắc chắn Chúa sẽ chữa lành và cho chúng ta được hồn an xác mạnh.
Lm. Anmai, CSsR

















