Truyện ngắn “Trở Về Trong Tình Yêu” kể về một nữ tu trẻ trải qua khủng hoảng ơn gọi khi đem lòng yêu một người đàn ông. Trong giằng co giữa tình yêu nhân loại và đời sống thánh hiến, chị dần đánh mất sự bình an, rồi bị người mình yêu rời bỏ. Những ngày đau đớn ấy khiến chị cảm thấy mình phản bội Chúa và không còn xứng đáng với đời tu trì.
Qua cầu nguyện và đối diện với chính mình, chị dần nhận ra Thiên Chúa không lên án nhưng luôn chờ đợi chị trở về. Từ vết thương tình cảm, chị học biết tha thứ.

📖 Truyện ngắn: Trở Về Trong Tình Yêu 🏆 Trong tuyển tập các tác phẩm vào vòng chung khảo giải truyện “Hy vọng và Hòa giải” – Vatican News Tiếng Việt 2025

✍️ Tác giả: Mộc Đan 🎙 Giọng đọc: Kim Thúy

 

Ngày 05 tháng 8 năm 2025

Chiều nay, tiếng chuông nhà nguyện vang lên dài hơn mọi ngày. Hay là lòng tôi đang quá nhạy cảm mà thấy tiếng chuông cứ như những nhát dao cứa vào tận cùng vết thương? Hoàng hôn nhuộm sân cộng đoàn một màu vàng nhạt. Tôi ngồi ở bậc thềm đá lạnh, nhìn từng chiếc lá khô xoay tít theo gió mà cảm thấy mình cũng đang bị cuốn vào một vòng xoáy không lối thoát.

Năm Thánh của Hy Vọng… Ai cũng nói đây là năm của trở về, của chữa lành, của tha thứ. Nhưng với tôi, hy vọng là thứ gì đó xa xỉ. Tôi trở về, nhưng với một trái tim đầy sẹo, một linh hồn rách nát. Và tôi tự hỏi: “Chúa có còn muốn tôi không?”

Tôi quỳ xuống trước tượng Chúa chịu nạn trong nguyện đường. Đôi mắt Chúa vẫn vậy, sâu thẳm và nhân từ, nhưng sao tôi lại thấy ánh mắt ấy như xoáy vào tận tim mình? Tôi cầm tràng chuỗi mà anh đã tặng, hạt mân côi lăn trên ngón tay, lạnh đến buốt. Đã bao lần tôi cầu nguyện với chuỗi này, nhưng hôm nay… tôi không tìm thấy một lời nào để nói. Tôi chỉ còn biết khóc.

“Con có còn xứng đáng không, Lạy Chúa? Con đã phản bội Ngài. Con đã yêu… con đã yêu một người khác bằng cả trái tim.” Tôi nói trong thinh lặng, chỉ có tiếng nấc vang lên nghe rõ đến nhói lòng. Không ai biết câu chuyện của tôi, không ai thấy những đêm tôi thức trắng trong giằng co. Người ta vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt kính trọng, vẫn gọi tôi là “Sơ,” vẫn nghĩ tôi thuộc trọn về Chúa. Nhưng sự thật là… có một khoảng thời gian dài, tôi đã không còn là của Ngài. Tôi đã lạc lối, quên cả lối về…Tôi đã thuộc về một người khác. 

Hôm nay, khi nhìn tượng Chúa, tôi sợ phải đối diện với chính mình. Tôi đã đánh mất tất cả: tình yêu đầu tiên của đời tận hiến, sự tự do trong tâm hồn, và… cả anh.

Anh… Chỉ cần nghĩ đến tên anh thôi, tim tôi vẫn đau nhói. Bao lâu rồi tôi không dám gọi tên anh trong suy nghĩ? Bao lâu rồi tôi cố chôn ký ức vào tận cùng vực sâu mà vẫn không thoát?

Tôi nhắm mắt. Và như một cơn sóng dữ, ký ức tràn về, cuốn phăng tất cả những gì tôi muốn giữ lại nơi hiện tại…

 

Ngày 15 tháng 8 năm 2025

Hôm nay, khi ngồi viết những dòng này, tôi cảm giác mình đang bước lại trên con đường cũ, con đường mà tôi từng đi qua với tất cả ngọt ngào và cay đắng. Mỗi chữ tôi viết ra như một nhát dao cứa vào trái tim, nhưng tôi biết mình phải đối diện, phải đối diện để được tự do.

Tôi còn nhớ như in ngày ấy. Một buổi chiều sau Tết, tôi trở về nhà thờ để phụ giúp công việc của Cha xứ. Anh xuất hiện như một làn gió xuân, nhẹ nhàng nhưng đủ làm xao động cả lòng tôi. Anh đến với nụ cười hiền, và giọng nói trầm ấm: “Chị đang nấu ăn sao? Có cần tôi giúp không?”

Tôi đã ngẩng lên, và trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy một điều lạ lùng: đôi mắt anh như có một vùng sáng dịu dàng, như ánh nắng cuối đông. Tôi mỉm cười:“Không sao, tôi làm được. Cảm ơn anh.”

Nhưng anh không rời đi. Anh đến gần, cầm lấy đũa trở chả ram mà tôi đang chiên trên bếp. Tôi không biết đó là khởi đầu cho một hành trình đớn đau, hay là một món quà để tôi học biết thế nào là yêu và thế nào là mất.

Những ngày sau đó, chúng tôi thường nói chuyện với nhau. Anh nói chuyện nhiều, kể tôi nghe về công việc, về ước mơ, về những lần anh đã từng gục ngã rồi đứng dậy. Tôi nghe anh kể, mà tim tôi cứ dâng lên những rung động khó gọi thành tên. Tôi đã từng nghĩ, chỉ cần giữ lòng mình thanh sạch, thì sẽ chẳng có gì xảy ra. Nhưng tôi đã lầm.

Một buổi sáng sau thánh lễ và giờ kinh, trời mưa tôi chưa về được, anh tìm tôi trong nhà nguyện. Tiếng mưa rơi như muôn ngàn tiếng gõ vào lòng tôi. Anh ngồi bên tôi, thì thầm:“Chị có tin vào duyên số không?”

Tôi im lặng. Bởi nếu trả lời thật, tôi sợ mình sẽ bước qua một ranh giới.

Anh lại nói: “Tôi không biết đây có phải là tội không, nhưng tôi thấy bình an khi ở gần chị.”

Trời ơi, tôi đã run lên như một kẻ vừa nghe lời nguyền. Bình an ư? Tôi đã từng nghĩ mình sẽ chỉ tìm thấy bình an trong Chúa, nhưng sao lúc ấy tim tôi đập nhanh đến thế? Tôi biết mình đang sai, nhưng tôi không đủ sức quay đầu.

Rồi những tin nhắn, những cuộc trò chuyện cứ thế nhiều lên. Anh quan tâm từng điều nhỏ nhặt: “Chị ăn cơm chưa?”, “Chị có mệt không?”, “Nhớ giữ ấm nhé.” Những lời tưởng chừng đơn giản ấy lại làm tim tôi ấm đến lạ. Tôi bắt đầu chờ đợi. Chờ tiếng chuông điện thoại reo, chờ bóng dáng anh xuất hiện. Tôi đã yêu anh bằng tất cả sự vụng dại của một trái tim tưởng rằng đã hiến trọn cho Chúa.

Có một đêm, anh nói: “Nếu một ngày chị chán tu hãy về, tôi sẽ chờ.”

Câu nói ấy như một ngọn lửa. Tôi không trả lời, chỉ im lặng. Nhưng im lặng của tôi, anh hiểu. Và từ đó, tôi bước vào một cuộc chơi nguy hiểm: yêu anh và lừa dối chính mình.

Tôi không nhớ mình đã bắt đầu gọi tên anh trong những lời cầu nguyện từ bao giờ. Tôi nói với Chúa: “Xin đừng để con yêu anh.” Nhưng càng cầu xin, tôi càng thấy anh hiện diện khắp nơi: trong tiếng gió qua hàng cây, trong hương trầm mỗi tối, trong những bản Thánh Ca mà tôi từng hát để tôn vinh Chúa.

Anh là một cơn mưa, ào đến, cuốn trôi tất cả những gì tôi từng nghĩ là vững bền. Tôi đã từng là một nữ tu với trái tim bình an, còn giờ đây, tôi là một kẻ yếu đuối, ôm lấy một mối tình như ôm một cây thánh giá rực lửa, vừa thiêu đốt, vừa làm tôi đau.

Tôi biết mình đã phản bội lời khấn. Tôi biết mình đã làm trái tim Chúa tổn thương. Nhưng tôi vẫn yêu anh, bằng một tình yêu không tính toán, không giữ lại gì cho mình. Tôi đã tin anh, tin đến mức sẵn sàng đánh đổi tất cả. Tôi tin anh yêu tôi, tin anh sẽ bảo vệ tôi, tin vào những lời hứa của anh…

Nhưng, tình yêu này rồi sẽ đưa tôi đi về đâu? Tôi không biết. Chỉ biết, những ngày đó, trái tim tôi như một ngọn nến cháy đến tận cùng, để rồi kiệt sức giữa một đêm tối mịt mù.

 

Ngày 23 tháng 8 năm 2025

Hôm nay, mưa rơi cả ngày. Tôi ngồi trong căn phòng nhỏ của mình, nghe tiếng mưa đập vào mái ngói như tiếng ai đang gõ cửa trái tim. Tôi sợ mở cửa, vì sợ đối diện với khoảng trống trong lòng mình.

Anh đã rời xa tôi hơn một tháng. Chỉ còn dòng tin nhắn vỏn vẹn: “Anh và em không có kết quả, không có tương lai, anh chẳng thể yêu em mãi được. Rồi anh cũng sẽ phải yêu người khác và cưới vợ thôi em ạ. Xin lỗi em, anh chỉ có thể yêu em tới đây thôi.”

Tôi đã đọc đi đọc lại câu ấy đến trăm lần, từng chữ như lưỡi dao lạnh cắm sâu vào tim. Tôi không tin. Không thể tin. Người từng nắm tay tôi dưới ánh đèn nhà thờ, người từng nói sẽ cùng tôi đi qua mọi khó khăn, giờ đây lại quay lưng đi như chưa từng có gì xảy ra.

Tôi gục xuống sàn, tay bấu chặt chiếc tràng hạt mà anh tặng tôi như kỷ vật. Những hạt trơn trượt dưới tay tôi, như những giọt nước mắt của Đức Mẹ đang rơi xuống cho kẻ tội lỗi này. Tôi không khóc thành tiếng, chỉ thấy một cơn đau nhói từ tim lan ra khắp cơ thể, như có ai đang xé tôi ra từng mảnh.

Tôi đã nghĩ đến việc bỏ tất cả để chạy đến tìm anh. Tôi tưởng tượng mình đứng trước mặt anh, hỏi: “Tại sao? Anh đã hứa mà. Anh nói sẽ không bao giờ bỏ em mà. Anh hứa sẽ yêu em trọn cuộc đời này mà”… Nhưng rồi, tôi biết mọi lời trách móc lúc này đều vô nghĩa. Anh đã chọn một con đường khác, sẽ là một người khác, không phải tôi. Và tôi… chỉ còn lại một mình với Chúa.

Đêm ấy, tôi vào nhà nguyện. Chỉ có ánh nến vàng nhạt chập chờn soi gương mặt Đức Giêsu chịu đóng đinh. Tôi quỳ thật lâu, lâu đến nỗi đầu gối tê buốt, nhưng lòng tôi vẫn không thấy bình an. Tôi ngước nhìn lên Thánh Giá và thốt lên trong lặng thầm: “Lạy Chúa, con phải làm sao bây giờ? Con đã dâng cho Người tất cả, nhưng con lại trao tim mình cho một người phàm. Con đã phản bội lời hứa của con với Người. Và giờ đây, người ấy bỏ con. Con đáng bị phạt… nhưng xin Người đừng bỏ con, Chúa ơi!”

Nước mắt tôi rơi ướt đẫm. Tôi thấy mình nhỏ bé, tội lỗi, và hoàn toàn trần trụi trước mặt Thiên Chúa. Lần đầu tiên sau bao tháng năm, tôi cảm thấy sợ, không phải sợ Chúa phạt, mà sợ chính bản thân mình, sợ sự yếu đuối mà tôi đã không chế ngự được.

Tôi nhớ những ngày yêu anh, tôi đã nghĩ: “Có Chúa và có anh, tôi sẽ hạnh phúc.” Nhưng hóa ra, khi tôi cố nắm cả hai, tôi lại đánh mất tất cả. Anh đi rồi, còn Chúa, Người có còn muốn tôi nữa không?

Tôi quỳ đó, nghe tiếng chuông nhà thờ ngân vang báo canh khuya. Bên ngoài, mưa vẫn rơi. Tôi thầm nói với Người, như nói với một người bạn cuối cùng còn ở lại: “Xin đừng bỏ con… dù con đã phản bội Người.”

Đêm nay, tôi không ngủ. Có lẽ từ nay, tôi sẽ phải tập yêu một lần nữa, nhưng không phải yêu một con người, mà yêu Đấng đã yêu tôi đến tận cùng, ngay cả khi tôi vấp ngã.

Ngày 27 tháng 8 năm 2025

Hơn một tháng trôi qua kể từ ngày anh nói lời từ biệt. Một tháng dài như cả một mùa Chay trong tâm hồn. Có những buổi sáng, tôi thức dậy mà lòng trống rỗng, chẳng muốn bước xuống giường. Có những đêm, tôi vẫn mơ thấy anh, mơ thấy bàn tay ấy nắm lấy tay tôi, ánh mắt ấy nhìn tôi dịu dàng như thuở nào, những nụ hôn anh trao còn nóng hổi trên môi… Nhưng khi tỉnh giấc, chỉ còn lại khoảng tối lạnh lẽo và tiếng tim mình đập mỏi mệt.

Hôm nay, tôi lên đồi Thánh Giá phía sau cộng đoàn. Trời trong xanh lạ thường. Sau cơn mưa, những chiếc lá long lanh giọt sương như vừa được rửa sạch bụi trần. Con đường đất đỏ vẫn còn ẩm, nhưng bước chân tôi lại nhẹ hơn mọi ngày. Có lẽ vì tôi quyết định hôm nay sẽ dâng cho Chúa tất cả những gì còn sót lại trong trái tim mình, cả yêu thương, cả vết thương, cả những mảnh vụn vỡ nát.

Tôi ngồi dưới chân Thánh Giá thật lâu, nhìn lên thân gỗ sần sùi, nơi thân xác Người từng chịu treo. Tôi tự hỏi: Lạy Chúa, con có đang phản bội Ngài không? Tôi đã từng đặt một người vào vị trí mà chỉ Chúa mới đáng thuộc về. Tôi đã yêu đến mức quên cả ơn gọi của mình, quên cả lời hứa thánh hiến. Và rồi, khi bị bỏ rơi, tôi quay về đây, với một trái tim rách nát, hoang tàn. Ngài có còn muốn tôi không?

Bầu trời lặng im, chỉ có tiếng gió len qua những tán lá, nhưng trong sâu thẳm, tôi nghe một lời thì thầm: “Ta vẫn chờ con. Từ khi con rời đi, Ta vẫn chờ. Không phải để trách con, nhưng để yêu con hơn.”

Tôi bật khóc. Lần này, không phải những giọt nước mắt tuyệt vọng, mà là nước mắt của một đứa con trở về nhà sau bao tháng ngày lạc lối. Tôi quỳ xuống, áp trán vào chân Thánh Giá. Gỗ lạnh ngắt, nhưng trong tim tôi, một ngọn lửa vừa bừng lên, ngọn lửa của hy vọng, của sự thứ tha.

Anh vẫn là một phần trong ký ức tôi. Tôi không phủ nhận điều đó. Có thể đến cuối đời, tôi vẫn sẽ nhớ đôi mắt ấy, giọng nói ấy. Nhưng giờ đây, anh không còn. Tôi không còn muốn giữ anh trong trái tim như một thuở nào, mà chỉ như một dấu vết nhắc nhở rằng tôi đã từng yêu, đã từng ngã, và Chúa đã đưa tôi đứng dậy.

Bình minh đang lên. Ánh sáng trải dài trên từng nhành cây, chiếu rọi vào Thánh Giá sẫm màu thời gian. Tôi thấy bóng mình đổ dài dưới chân tượng, nhỏ bé nhưng thật bình an. Một cánh chim bồ câu bất chợt bay ngang, cất tiếng gọi trong trẻo như lời chúc phúc.

Hôm nay, tôi viết những dòng này không phải để kết thúc một câu chuyện tình, mà để bắt đầu một hành trình mới: hành trình của một trái tim tuy mang đầy vết sẹo nhưng được chữa lành bởi Tình Yêu không bao giờ đổi thay.

Con thuộc về Ngài, Lạy Chúa. Mãi mãi.

 

LÁ THƯ CHƯA TỪNG GỬI:

 

Gửi anh,

Em không biết bắt đầu từ đâu, chỉ biết trong lòng vẫn còn nguyên nỗi nhớ. Dù anh đã không còn bên em, dù khoảng cách giờ đây không chỉ là không gian, mà là cả những tổn thương anh để lại, em vẫn nhớ về anh như một phần quan trọng trong cuộc đời mình.

Có những đêm em tự hỏi: “Giá như mọi thứ có thể khác đi.” Nhưng rồi em nhận ra, tất cả đã là quá khứ. Anh từng làm tim em đau, có những vết xước mà em nghĩ sẽ không bao giờ lành. Thế nhưng, anh biết không? Em chọn tha thứ. Không phải vì em quên, mà vì em không muốn mang theo hận thù trong trái tim mình.

Anh từng là một phần đẹp nhất trong cuộc đời của em, là người khiến em cười và cũng khiến em khóc nhiều nhất. Em muốn giữ lại những gì tốt đẹp, những kỷ niệm làm em mỉm cười, để khi nhắc đến tên anh, em vẫn có thể nói: “Anh từng là điều tuyệt vời trong cuộc đời em.”

Em không mong gì hơn ngoài việc cả hai chúng ta, dù không còn bước đi cùng nhau, vẫn có thể sống hạnh phúc, với những ký ức dịu dàng thay vì đau đớn.

Anh yêu,

Nếu có thể, em vẫn mong anh được hạnh phúc, dù hạnh phúc ấy không có em. Em không trách anh, dù anh đã tệ bạc với em, dù anh để em gục ngã một mình. Vì em tin, tình yêu thật sự là mong người mình yêu được bình an.

Em trở về với Chúa, nhưng trái tim này còn những vết xước anh để lại. Em xin dâng tất cả cho Ngài, cả nỗi đau, cả sự yếu đuối của em, để một lần nữa được yêu thương đúng nghĩa.

Cảm ơn anh đã từng đến, dù chỉ là một đoạn đường ngắn.

Hãy sống thật tốt, anh nhé.

 

Người từng yêu anh.

 

 

👉 Các truyện khác: YOUTUBE

🎧 Spotify

📱 Ứng dụng Giáo hội Công giáo

🌐 Vatican News

🙏 Xin mời cùng lắng nghe và chia sẻ. 

 

Cảm ơn bạn đã đọc bài viết này. Nếu bạn muốn nhận các bản tin qua email, vui lòng đăng ký newsletter bằng cách nhấp vào đây.

Nguồn: vaticannews.va

 

Bài viết cùng chủ đề:

Tắt quảng cáo [X]