18.2 Thứ Sáu trong tuần thứ Sáu Mùa Quanh Năm (Gc 2:14-24,26; Tv 112:1-2,3-4,5-6; Mc 8:34- 9:1)

jesus_receives_his_cross.jpg

Bất cứ ai muốn thành công về một lãnh vực
nào đều phải trải qua một giai đoạn gọi là “thử thách”để tiến tới mục tiêu của
mình. Lời Chúa hôm nay cũng mời gọi mỗi người lên đường, bước theo Đức Ki-tô,
vì Ngài là hạnh phúc đích thực dẫn đưa chúng ta tới Nước Thiên Chúa. Vậy, làm
thế nào để có thể thành công trong việc đi theo Ngài? Tin mừng thánh Mac-cô thuật
lại: “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà
theo”(c.34).

Nói đến từ bỏ, dù chỉ là một thói quen
không tốt nho nhỏ, cũng không mấy ai ưa thích. Vì nói đến“từ bỏ”là đụng chạm đến
“hy sinh”, mà hy sinh thì phải chịu đau đớn, thiệt thòi, mất mát…. Cũng như
nói đến “tình yêu”thì đụng đến “tự do”, mà muốn được tự do thì phải dấn thân, mạo
hiểm… Chính sự mạo hiểm này nói lên sự bấp bênh trong chọn lựa của chúng ta,
nhưng càng bấp bênh bao nhiều thì sự hy sinh và từ bỏ chính mình càng cao quý bấy
nhiêu, nhất là khi chúng ta “từ bỏ chính mình” cho một lý tưởng,  một tình yêu nào đó hoặc cho một Ai đó rất đặc
biệt, rất quan trọng trong cuộc đời của chúng ta. Chúa đã từng nói:“Ai liều mất
mạng sống mình vì tôi và vì Tin Mừng, thì sẽ cứu được mạng sống ấy”là vậy (x.Mc
8,35).

Tuy nhiên, từ bỏ chính mình để theo Đức
Giêsu không phải chỉ quyết tâm một lần là đủ, mà là một thái độ luôn sẵn sàng từ
bỏ trong từng phút giây của cuộc sống.

Như thế, việc “từ bỏ chính mình”vì Chúa,
thì chúng ta chẳng thua lỗ tí nào. Trái lại, chúng ta từ bỏ cái mau qua để có
được sự sống vĩnh hằng; từ khước cái tương đối để được cái Tuyệt Đối là chính Đức
Kitô; và từ bỏ cái thân xác tội lỗi để có được sự sống đời đời.

Đối với các tín hữu Do Thái ngày xưa, thập
giá chính là án tử hình nặng nhất, nhục nhã và khủng khiếp nhất của luật hình
La mã. Những tín hữu đã bị bắt bớ và lãnh án xử tử thập giá, thì quả là một
chuyện khủng khiếp đối với họ. Vậy mà Đức Giêsu lại mời gọi chúng ta vác cái ô
nhục đó để đi theo Ngài!

Lời mời gọi của Chúa Giêsu xem ra là một
nghịch lý cho cuộc đời, nhưng đối với Thiên Chúa, đó không phải là một ô nhục
hay là sự điên rồ mà họ lầm tưởng; trái lại, đó là một dấu chỉ chiến thắng của
tình yêu mà chính Đức Kitô đã đón nhận đau khổ trên thập giá bằng một giá rất đắt,
một thái độ vâng phục và phó thác cho thánh ý Chúa Cha để trở nên máng chuyển
thông ơn cứu độ cho loài người chúng ta.

Thiên Chúa cũng thử thách niềm tin của
chúng ta như thế. Khi bị thử thách, tâm hồn chúng ta cũng đau khổ và bối rối.
Nhưng nếu chúng ta tin cậy vào Thiên Chúa giống như Abraham, thì Thiên Chúa sẽ
không để chúng ta thất vọng. Và cuối cùng, Thiên Chúa cũng sẽ chúc phúc và ban
ân huệ cho ta nhiều hơn những gì chúng ta mơ ước.

Đức Kitô hôm qua, hôm nay và mãi mãi vẫn
là một: Ngài là Đức Giêsu sáng láng trên núi Tabor, cũng là Đức Giêsu mướt máu
trong vườn Cây Dầu, và cũng là Đức Kitô đau khổ trên thập giá ở đồi Golgotha.
Hai đỉnh núi Tabor và Golgotha cách nhau không xa, nhưng lại là con đường vạn
lý, con đường đau khổ, con đường vượt qua: Đường Tình yêu.

Vì vậy, khi nhìn lên cây thánh giá có
Chúa Giêsu hiện diện, nhắc nhở chúng ta ý nghĩa của sự đau khổ mà Chúa Giêsu đã
chịu để chúng ta được tham dự vào mầu nhiệm cứu độ và phục sinh vinh quang của
Người. Ước gì tình yêu thập giá chiếu sáng những ai muốn làm môn đệ của Chúa
Giêsu vác lấy mà đi theo Người.

Lm. Anmai, CSsR