KHI CHA MẸ KHÔNG LƯU TÂM ĐẾN VIỆC DẠY CON CÁI VỀ SỰ TRUNG THỰC

Lm. Charles Hugo Doyle

WHĐ (21.9.2022) – Cách đây nhiều
năm, tôi có
đọc một câu chuyện được đăng trên khắp các mặt báo và đã để lại nơi tôi một ấn tượng rất sâu sắc. Một cậu bé mồ côi từ khi còn nhỏ sống ở quận Madison. Khi lên 9 tuổi, cậu được một người nông dân tên là Marquette,
nhận nuôi từ một cô
nhi viện ở Milwaukee. Một thời gian sau khi được chính thức sống trong gia đình mới, cậu bé
có dịp quan sát và
thấy nơi người mẹ nuôi một số hành vi
rất
tệ hại, và cậu nghĩ rằng bổn phận của mình là phải cho người cha nuôi của mình biết. Nhưng người phụ nữ đã
kịch liệt phủ nhận lời cáo
buộc đến độ
người chồng tin rằng vợ mình đã bị vu
oan. Sau đó, bà khăng khăng cho rằng
cậu bé phải
bị trừng phạt cho đến khi cậu rút lại những gì đã
nói
về bà; Người chồng liền
treo cậu
bé lên xà nhà và cầm
roi
quất liên tiếp gần hai tiếng đồng hồ, đến nỗi máu chảy ròng ròng trên mặt đất.

Cuối cùng, ông ta dừng lại và hỏi cậu bé rằng liệu cậu còn cố chấp với những gì mình đã nói không. Cậu bé đáp lại Thưa bố, con đã nói sự thật, và con không thể rút lại bằng cách nói dối. Không mảy may động lòng, người vợ
tàn nhẫn một
mực nói rằng người chồng phải tiếp tục điều mà bà ta gọi là bổn phận giáo dục đứa con nuôi này. Để rồi, những
trận đòn lại bắt đầu với cơn thịnh nộ mới, và tiếp
diễn cho đến khi cậu bé đáng thương hầu như bị kiệt sức. Với chút sức lực còn lại, cậu bé thống
thiết nài xin: “
Bố
ơi, con sắp chết rồi! Con đã nói sự thật!” Ngay sau đó, cậu bé tắt thở. Tòa án ở Madison
đã tiếp
nhận vụ việc. Hai vợ chồng người nông dân lần lượt bị kết
án
tội bạo hành và giết
người
. Còn cậu bé đáng thương đã được xem như là vị tử đạo vì đã ra sức bảo vệ sự thật.

Có lẽ từ đâu đó, cậu bé mồ côi ấy đã được dạy về giá trị của sự thật, và điều này có ý nghĩa đối với cậu hơn cả chính mạng
sống. Ngày nay, thật đáng
tiếc,
trẻ em không coi trọng sự thật như vậy;
Trên thực tế, nhiều trẻ em được dạy nói dối bởi chính cha mẹ của
chúng.

Trung thực là một phẩm chất đạo đức
khiến người ta phải nói sự thật trong mọi hoàn cảnh. Sự
trung thực loại trừ mọi hành vi đạo đức giả
và hai mặt, cũng
thế, nó hướng
người ta
đến việc trung thành
thực hiện những lời hứa của mình. Nói dối
, một cách cơ bản, được định nghĩa là cố ý nói ngược lại với lẽ phải. Dã tâm của việc nói dối nằm ở chỗ nó liên quan đến việc sử
dụng khả
năng tự nhiên theo cách trực
tiếp trái ngược với chủ đích hoặc mục đích tự nhiên
. Do đó, nói dối thực chất là tội lỗi và bị cấm bởi điều răn thứ tám và nhiều
giáo huấn Kinh thánh khác
. Chẳng
hạn như Thánh Phaol
ô nhắn nhủ:
Một khi đã cởi bỏ sự gian
dối, mỗi người trong anh em hãy nói sự thật với người thân cận, vì chúng ta là
phần thân thể của nhau
(Ep 4, 25).

Không có cái gọi là kẻ nói dối bẩm
sinh. Những kẻ dối trá được tạo ra

chứ
không phải được sinh ra. Nếu
nhìn lại những ngày đầu tiên khi
đức
trẻ bắt đầu vận dụng trí khôn, cha mẹ
sẽ thấy rằng, về bản chất, đứa trẻ luôn nói sự thật. Dần dà, có lẽ vì sự thiếu
kiên nhẫn
; sự thiếu hiểu biết
về
sự đồng cảm; cộng với sự
thiếu óc tưởng tượng của cha mẹ, đứa trẻ bắt đầu nhận ra rằng tỉ
lệ phần trăm về độ chính xác và sự thật
ngày càng ít đi
.

Ai cũng có thể nhận thấy rằng s xuyên tạc là một điều luỹ tiến
từ phía nhiều bậc cha
mẹ. Sự xuyên tạc thể được bắt đầu với câu chuyện về ông già
Noel, về
kiểu nói “Cóông ngáo ộp’ trong tủ quần áo”, …. Có thể nói, những xuyên tạc ấy được
thêu dệt với những
nền tảng rất độc đáo.

Vậy phải làm sao, để có thể dạy con trẻ nói sự thật
và tôn trọng sự thật?

Điều này phải được bắt đầu ngay từ những lời nói, hành
vi của cha mẹ. Ví dụ:

Khi cha mẹ hứa sẽ để đèn trong
phòng của trẻ khi trẻ đi ngủ, thì nên để đèn sáng. Nếu đã
hứa “Mẹ sẽ ở ngay dưới nhà nếu con cần mẹ, mà ngay sau đó, mẹ bỏ sang nhà hàng xóm ngồi tán gẫu. Nếu vậy, trẻ sẽ học trung thực
như thế nào?

Khi đứa trẻ lớn hơn và xin vài ngàn để mua một cây kem và được
nói rằng “
Bkhông
có một đồng
nào trong túi cả“, nhưng sau đó, người bố lại đưa tiền và sai đứa con
đi
mua cho mình bao thuốc lá! Có người
nói dối ở đây, v
à đứa trẻ biết đó là ai!. Nếu một đứa trẻ được mẹ sai chạy ra cửa để trả lời rằng: “Mẹ cháu không có nhà”, trong khi
đó, rõ ràng là người mẹ đang sấy tóc trong phòng! Vậy thì
ai đang dạy ai
nói dối?

Vấn đề càng trở nên tệ hại hơn, khi nhiều bậc
cha mẹ làm cho việc nói thật trở thành một việc rất
khó khăn.

Giả sử đứa trẻ vô tình làm vỡ chiếc bình mà bạn rất thích, và đứa trẻ sẵn sàng nhìn nhận
hành động đó; thì
cha mẹ cần khôn
ngoan đủ
để khen ngợi trẻ về sự trung
thực và
biết nhận lỗi, và sẵn sàng bỏ qua việc trẻ lỡ tay làm bể chiếc bình. Thật thế, chẳng
chiếc bình nào trên đời này
xứng với
giá của sự thật
!

Còn nếu bạn ngớ ngẩn,
đúng ra là
ngu ngốc, để
vung
tay tát cho đứa trẻ, vì đã nói
ra sự thật là nó làm bể chiếc bình. Rất
có thể, từ rày về sau, để tránh bị la mắng hoặc đánh đập,
đứa trẻ sẽ tìm
cách nói dối!
Nều đúng nhu thế, thì
vô hình trung, bạn đã dạy
cho con mình rằng nói ra sự thật lại rất rủi ro,
vậy tại sao phải bận
tâm?

Trong trường hợp khác, khi có bằng chứng cho thấy
đứa
trẻ nói dối, bạn liền nổi nóng, phùng mang trợn mắt để quát
tháo, đe nẹt, thậm chí đánh đập đứa trẻ, thì đây thật sự
là một cách rất kém để cho trẻ nhận ra hành vi sai trái của nó. Trái lại, bạn hãy bình tĩnh giải thích và cho trẻ hình
dung là gia đình,
thế giới sẽ rơi vào trạng thái khủng khiếp như thế nào
nếu mọi người nói dối. Nhắc
trẻ về điều
răn thứ tám, không
cho phép nói dối….

Ngoài ra, bạn cũng có thể kể cho trẻ về mẫu gương của
những vị Thánh sống trung thực, mà Hạnh Thánh
Anrê Avellino (1521-1608) là một ví được. Là người thông thái, có bằng cấp
về luật dân sự, cha
Avellino người bắt đầu sự nghiệp của mình với tư
cách là một linh mục
trạng sư ở
Naples. Một ngày nọ, đang rất nóng lòng muốn thắng một vụ án
, dù không quan trọng lắm, cha Avellino cho
phép mình đưa ra một tuyên bố mà cha
biết
là sai sự thật. Sau đó, khi đọc Kinh thánh, cha bắt gặp những lời này trong
sách Khôn ngoan 1
, 11: “Ăn gian nói dối giết hại linh hồn”. Cha Avellino
đã
rất hối hận đến độ cha từ bỏ công việc của mình tại
tòa án pháp luật để dành thời
gian
còn lại cho việc
chăm sóc các linh hồn.

***

Ở một khía cạnh, con cái chính là tấm gương phản chiếu của cha mẹ.

– Có những lời nói không đúng sự thật cha mẹ nói với con, nói trước
mặt con mà
cha mẹ tưởng
vô hại;

– Có những thói quen đi
ngược lại những gì đã hứa với trẻ, mà cha mẹ tưởng là chuyện nhỏ, không quan trọng;

– Có những cách hành xử thiếu kiên nhẫn, thiếu tinh tế, đến độ độc đoán… mà
cha mẹ cho là cần thiết khi dạy trẻ

t lại đã trở thành nguyên cớ khiến trẻ không biết đâu là sự
thật; nói sai sự thật; không dám nói sự thật.

Phải chăng, để trẻ dám nghĩ đúng, nói đúng, làm đúng với sự thật, với lẽ phải,
với giới răn của Chúa, cha mẹ cũng hãy bắt đầu làm những điều đó ngay trong từng
chi tiết của cuộc sống hàng ngày?

Nt. Anna Ngọc Diệp, OP
Dòng Đa Minh Thánh Tâm
Chuyển ngữ từ: catholicexchange.com (17. 8. 2022)